Dươиɠ ѵậŧ của Trầm Gia Hòa cọ xát một lúc, rốt cuộc cũng đến lúc, bụng dưới bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ một trận như điện giật.
Dươиɠ ѵậŧ hơi run lên, đỉnh qυყ đầυ phụt ra tin dịch, bắn tung tóe giữa hai chân cô.
Trầm Gia Hòa thở hổn hển, hai tay giữ chặt chiếc eo thon của cô, bắn xong vẫn chưa thỏa mãn nên cọ thêm mấy cái.
Trầm Lăng bị làm đến nhũn cả người, nằm bẹp trên giường, hai chân dạng rộng. Mép thịt che nơi tư mật vốn trắng nõn phấn nộn đã bị cọ đến banh ra, dính đầy chất lỏng trắng đặc.
Cậu thưởng thức cảnh đẹp giữa hai chân cô, ngón tay dính ít dịch trắng, nhẹ nhàng đút vào cửa huyệt, bắt chước động tác như đang cắm rút.
Trầm Lăng mệt đến ngất ngư, nghiêng đầu nhìn cậu một cái, cứ cảm thấy hành động của cậu như giống đực đang đánh dấu lãnh thổ của mình vậy.
Bên dưới nhớp nhúa, cực kỳ khó chịu.
Cô bò dậy trộm chui vào phòng tắm, lấy vòi xịt nhắm ngay huyệt nhỏ mà rửa.
Toàn là tϊиɧ ɖϊ©h͙ em trai bắn ra, mùi hạt dẻ đặc trưng, không hôi.
Trở lại phòng ngủ, nó đã bò qua bên giường mình ngủ, kết thúc rồi cũng không nói nhiều với cô.
Đúng là rút "chim" rồi thì chẳng còn tình nghĩa nữa.
Trầm Lăng lại cảm thấy nực cười, cô đã vấy bẩn đứa em trai này rồi.
Nếu là bình thường thì bao giờ nó dậy cũng cố tình va đập lỉnh kỉnh để cố ý làm cô thức giấc.
Cô tưởng tượng thử nó sáng nay rón rén thế nào đã không nén nổi cười thành tiếng.
Trong phòng khách, Trầm Gia Hòa đang ăn sáng.
Cậu ngẩng lên nhìn cô một cái, vẻ mặt lạnh tanh, nhanh chóng quay đi ăn tiếp.
Trầm Lăng lại bưng bát mì ngồi kế bên cậu.
Trầm Gia Hòa hơi nhíu mày, không lên tiếng, từ đều đến cuối đều xem thường sự tồn tại của cô.
Lúc này, bố Trầm ngáp một cái, bưng mì đến ăn, kinh ngạc nhìn hai chị em.
- Sao hôm nay hai đứa chúng bay lại thân thế, còn sáp gần nhau ăn sáng. Trước kia cái bàn này còn bị chúng mày vạch đường chia lối đủ kiểu, muốn cách xa nhau ra còn gì?
Trầm Lăng cười tủm tỉm:
- Vì hôm qua con phát hiện em trai siêu đỉnh.
Hai chữ "siêu đỉnh" này cô còn cố ý nhấn mạnh.
Trầm Gia Hòa bị sặc, nghiêng mặt qua, trừng cô một cái đầy cảnh cáo.
- Siêu đỉnh? Ý mày nói là điểm số ấy hả?
Bố Trầm cười nói:
- Đúng là siêu đỉnh thật, lúc nào cũng được hạng nhất trong lớp, đúng là tổ tiên phù hộ.
Mẹ Trầm dọn dẹp bếp núc xong, nghe thấy bố Trầm cười vui như thế thì cũng tỏ vẻ vui sướиɠ:
- Lúc nào điểm số của Gia Hòa cũng tốt, tốt nghiệp trung học xong có thể xin ra nước ngoài du học.
Bà đột nhiên quay sang hỏi Trầm Lăng:
- Còn mày, điểm số của mày thế nào?
Trầm Lăng siết chặt đôi đũa.
Nếu không nghe thấy cuộc nói chuyện giữa bố mẹ hôm qua thì cô sẽ rất mừng vì lần đầu mẹ quan tâm đến việc học hành của mình.
Nhưng rõ ràng là mẹ có ý đồ khác, Trầm Lăng chỉ thấy lạnh buốt lòng.
- Cũng bình thường thôi ạ...
Cô nghẹn ngào nói.
Nếu phát huy ổn định thì sẽ thi được tốt, nhưng so với Trầm Gia Hòa thì đúng là chênh lệch nhiều quá.
Mẹ Trầm à một tiếng:
- Thật ra việc học hành ấy à, cũng không quan trọng lắm. Mày xem chị Lâm nhà kế bên đấy, chưa tốt nghiệp cấp hai đã nhân lúc còn trẻ gả được cho một ông chủ nhỏ, cuộc sống thay đổi ngay. Con gái học cho lắm cũng có nên cơm cháo gì đâu.
Trầm Lăng gắp một đũa mì, hút sồn sột, nuốt từng miếng một, cứ như đang nhai sáp nến.
Trầm Gia Hòa mím chặt môi mỏng, cứ đứng ngoài quan sát như bình thường.
Ăn được hai miếng, cô vào bếp rửa bát đũa của mình, lau đi nước mắt đã sắp trào ra.
Sau lưng bỗng có một cánh tay vươn đến, đặt cái bát đã được chén sạch lên bàn.
Cô giật nảy mình, quay đầu lại thì thấy là Trầm Gia Hòa. May là không bị nó phát hiện mình khóc.
Trầm Gia Hòa liếc xéo cô, nhìn mặt cô rồi lại lạnh nhạt định bỏ đi.
Trầm Lăng đột nhiên níu áo cậu lại.
Cậu dừng bước, vừa định quay đầu thì một đôi cánh tay ôm lấy cậu từ phía sau.
- Chị nói thật đấy, tối hôm qua em làm rất đỉnh.
Chương 8: Tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính đầy miệng huyệt