- Chị thích em.
Chỉ ba chữ đơn giản mà cứ như pháo nổ đùng đùng, nổ ầm ầm trong đầu Trầm Gia Hòa, thiêu cháy hết mọi suy nghĩ lý trí trước nay của cậu.
Chị ấy thích mình sao?
Sao lại như thế được? Chẳng phải chị ấy ghét mình nhất sao?
Cậu giận dữ nói:
- Chị đang đùa em, đúng không?
- Em trai chị trông vừa đẹp trai mà hàng họ lại còn to như thế, ai mà không thích cho được.
Cô liếʍ môi một cái:
- Nước phù sa không nên chảy ruộng ngoài mà.
Cậu hừ lạnh:
- Lời chị nói, em sẽ không tin chữ nào hết.
Cô thở dài:
- Sao lại không tin chị chứ? Chị thật lòng thích em.
Cậu nhìn cô chằm chằm.
Dưới ánh đèn, đôi mắt cô long lanh ánh nước, nhìn chăm chăm vào mặt cậu như có tình ý vậy.
Đôi môi đỏ mềm như mọng nước, hơi thở như hoa lan, phà lên mặt cậu như có độ ấm.
Nóng đến cháy lòng.
Tai cậu nóng lên một cách vi diệu, trố mắt một lát rồi lơ đãng buông tay cô ra.
Trầm Lăng thuận thế nghiêng về phía trước, hai chân kẹp chặt lấy cậu như cái gọng kìm, mặt trong đùi dán chặt vào hông cậu.
- Cương cứng quá.
Cô cười đến híp cả mắt, nhấp hông cọ vào dươиɠ ѵậŧ của cậu.
Dươиɠ ѵậŧ cương đến phát sưng của cậu áp sát vào hoa huyệt của cô, cực kỳ ma sát.
Cảm giác nóng ướt nơi cửa huyệt vọt thẳng lên đầu cậu.
Hai kí©ɧ ŧɧí©ɧ lớn ập đến, cậu suýt nữa ngã nhào khỏi ghế.
Hai tay cô bò trườn lên người cậu, cặρ √υ" kề sát l*иg ngực phẳng, phần hông tiếp tục cọ xát dươиɠ ѵậŧ của cậu.
Rồi nói như dỗ trẻ con:
- Để chị giúp em trai chị nào, lấy huyệt nhỏ ngậm lấy hay dùng vυ" kẹp cho bắn đây?
- Cút đi.
Cậu rít ra, giọng nói yếu ớt, cảm giác như hết cách.
Một tay Trầm Lăng trượt xuống dọc theo l*иg ngực cậu, bắt được thứ đồ chơi to dài nóng bỏng kia, cọ sát vào đùi trong của mình.
- Chị rất thích tϊиɧ ɖϊ©h͙ của em.
Cô nắm chặt qυყ đầυ, vuốt ve cánh hoa:
- Cho chị ăn hằng ngày được không?
Trầm Gia Hòa nhắm mắt lại.
Cô ngồi trên người em trai hôn hắn cổ và xương quai xanh của cậu, tạo ra những dấu hickey hồng nhỏ.
Tay phải tuốt mạnh dươиɠ ѵậŧ của cậu, ma sát qυყ đầυ với cửa đóa hoa.
Cậu thở hổn hển, kɧoáı ©ảʍ lan tràn đến cực hạn, chỗ da thịt bị cô liếʍ qua đều sinh ra dòng điện chạy thẳng vào từng tế bào não của cậu, tê liệt đến mức cậu không tài nào chống cự nổi.
Cô cũng có kɧoáı ©ảʍ tương tự, nhưng cứ cảm giác như đang gãi ngứa. Nếu cắm vào trong thật thì có khi sẽ thoải mái hơn.
Nhưng mà, cái giá quá lớn.
Làm hơn hai mươi phút rồi mà Trầm Gia Hòa vẫn cương chưa bắn ra còn Trầm Lăng thì đã mệt muốn chết rồi.
Cô thở hồng hộc, tựa vào bả vai cậu:
- Không được rồi, mệt chết mất...
Trầm Gia Hòa căng mí mắt, tròng trắng mắt vằn tơ máu, nhìn chăm chăm cơ thể thấm đẫm mồ hôi của cô.
- Đồ lẳиɠ ɭơ.
Cậu bỗng nhiên ôm lấy cô, ép chặt lên bàn sách, banh đôi chân thon ra để cánh hoa bị cọ đến sưng đỏ đối diện với phân thân của mình.
- Muốn lσạи ɭυâи với em đúng không? Thế thì em thỏa mãn chị.
Trầm Lăng luống cuống, hai chân đạp loạn lên, giãy dụa, cảm giác miệng huyệt như đang bị mở ra một chút, đau như bị xé rách.
Cô tỉnh táo lại, nhắc nhở cậu:
- Em đừng làm bậy, bố mẹ còn ở ngoài.
Qυყ đầυ khó khăn lắm mới nhét được vào một nữa, có lẽ do bị sục quá lâu, hoặc do bên trong cô quá chặt, cậu đột ngột xuất tinh nóng đặc ra.
Cô cứng đờ người, cảm giác dòng dịch nóng đang rót vào thân dưới của mình.
Bị em trai xuất tinh...