"Tiểu Từ, thật ngại quá, chị làm em đau sao? "
"... Không… Không có sao…"
"Chạm vào như vậy sẽ có cảm giác đau không?"
Ngón cái và ngón trỏ tay phải của Chung Huy lại nhẹ nhàng nắm lấy âm vật.
"... Có... Ưm... Có chút cảm giác đau đớn…"
Chỗ âm vật tựa hồ bị xoa bóp lúc có lúc không làm cho cô cảm thấy tê dại, Sở Từ xấu hổ đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn về phía giữa hai ͼhân, vị bác sĩ nữ vẫn mang vẻ mặt bình thường như cũ nghiêm trang kiểm tra cho cô.
Lúc học đại học, Sở Từ cũng rấtthí¢h người chị gái nói chuyện dịu dàng, làm việc tri kỷ, năng lực học tập lại ma͙nh mẽ này, thậm chí còn từng có giấc mộng Chung Huy chống hai tay nằm ở trên người cô cùng cô quấn quýt si mê.
Sở Từ cũng từng cố lấy dũng khí muốn tỏ tình với đối phươռg, độc chiếm phần dịu dàng này, nhưng mặc kệ là đối với ai đối phươռg cũng dịu dàng săn sóc, ai cũng chia một chén nước rấtcông bằng, có nhìn thế nào thì cô và Chung Huy cũng chỉ có thể là tình hữu nghị thuần khiết giữa các cô gái.
Vì thế đoạn tình cảm thầm mến này theo việc học đại học kết thúc trên cơ bản cũng không có gì ngoài ý muốn mà đi tới kết thúc.
Hôm nay lại dang rộng ͼhân ở trước mặt người mình từng thầm mến, tay đối phươռg còn thường thường vuốt ve vuốt ve bộ vị mẫn cảm của mình, khe thịt của Sở Từ không ngừng mấp máy hai cái, sau đó chảy ra một dòng mật ngọt nóng hổi.
Đợi đến khi Chung Huy kiểm tra xong âm vật, đẩy cánh hoa gần lỗ nhỏ ra, giữa hai ͼhân đã là một mảnh ướt át kiều diễm.
"Tiểu Từ rấtnhạy cảm."
Dưới thân truyền đến giọng nói trêu ghẹo của Chung Huy, khiến Sở Từ xấu hổ đến nỗi gương mặt đỏ ửng như sắp nhỏ ra máụ
m thanh đinh đinh đang đang đột nhiên vang lên, Chung Huy dường như đang cầm dụng͟͟ cụ kiểm tra gì đó ở bên cạn♄ lên.
Đột nhiên một thứ lạnh lẽo đụng lên hai cánh môi âm hộ khép kín.
"A Chị, chị Chung Huy "
Đột nhiên bị chạm vào, Sở Từ bị dọa đến mức hô một tiếng, kẹp chặt lỗ nhỏ nâng nửa người trên lên, sau đó cô mới nhìn rõ ràng trên tay Chung Huy có một dụng͟͟ cụ kỳ lạ dẹp dài lạnh lẽo như mỏ vịt.
"Được rồi, lần này sẽ không đau đâu, em thả lỏng một chút."
Ngón cái và ngón trỏ của Chung Huy phối hợp với hai cánh hoa môi nở rộ, cô ta chậm rãi dùng đầu tăm bông gảy vài cái lên khe hở mềm mại đang e thẹn kia, tiếp theo dùng hai cây tăm bông men theo hành lang đã ướt sũng từ lâu chậm rãi đẩy ma͙nh, sau đó xoay tròn một vòng để mở rộng lỗ dâm ra, hai ngón tay tách ra hai cây tăm bông, miệng lỗ dâm lập tức bị kéo căng ra.
Đèn pin nhỏ sáng lên, chiếu vào tɾong lỗ nhỏ đã được khuếch đại ra thật lớn, tầng tầng lớp lớp vách thịt non đang co quắp lập tức hiện ra trước mắt, ngay cả miệng tử cung đang chảy ra mật ngọt cũng có thể thấy rõ ràng.
Cơ thể của Sở Từ căng thẳng, tốc độ tim đập không ngừng tăng lên, chỗ riêng tư của mình bị vật lạ khuếch trương, nhưng cũng không khó chịu, ngược lại có chút lạnh lẽo.
Chung Huy rút tăm bông bị thấm ướt tɾong âm đa͙o ra, ném vào tɾong thùng rác, sau đó cô ta dùng ngón tay trực tiếp đâm vào, cách bao tay cao su, một loại cảm giác trơn nhẵn lại phong phú từ xương cụt nhảy lên thẳng đại não, miệng lỗ dâm ngay lập tức kẹp ngón tay thật chặt.
Ngón tay dài đeo găng tay không đâm vào sâu lắm, vừa đến trước điểm G là không nhúc nhích nữa.
"Tiểu Từ thả lỏng đi, đây chỉ là kiểm tra bình thường, rấtnhanh sẽ kết thúc. Bên tɾong có cảm giác đau không?"
Trong lòng Sở Từ bất ổn, cảm giác được một bàn tay ấm áp đặt ở trên đầu gối xoa xoa trấn an cơ thể của cô mới thả lỏng một chút, sau đó nhỏ giọng trả lời "Dạ, có một chút."