⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Thư Lạc hai tay đỡ lấy bờ mông cô, bất đắc dĩ nói "Tiếp theo cứ giao cho anh." Hắn bóp nhẹ bờ mông, đem dương vật to dài chậm rãi rút ra, đè ở cửa huyệt thấm đẫm ái dịch, hung hăng cắm thẳng vào.
"A" chưa kịp chuẩn bị đã xâm nhập, ép Lâm Tiêu Tiêu phải kêu lên thất thanh "Em thật không chịu nổi, mau đi ra" cô đưa tay đẩy hắn, cùng lúc đó tiểu huyệt cũng co rút theo, dương vật đột nhiên bị sít sao xoắn chặt, bức đến Thẩm Thư Lạc phải nhíu mày lại."Thật không được?""Ưm không nổi nữa"Lâm Tiêu Tiêu mỗi lần nghĩ muốn kết thúc, tiểu huyệt theo bản năng co lại, bóp chặt khít làm Thẩm Thư Lạc nhẫn nại rất khổ cực. Anh đưa tay ngắt âm đế đã sưng tấy của cô, cười nói "Vậy em đếm tới 100, chúng ta liền kết thúc."
Tiểu huyệt ráng cắn nuốt một con quái vật khổng lồ, âm đế lại bị người mặc ý trêu chọc xoa nắn, hiện tại Lâm Tiêu Tiêu sớm bị khoái cảm ngược đãi đến quân lính tan rã, chỉ có thể ngoan ngoan mà đếm một chút "1, 2, 3... "
Khi Lâm Tiêu Tiêu đếm tới một trăm, Thẩm Thư Lạc đột ngột rút dương vật ra, bắn thẳng xuống ga giường.
==================================================
Thẩm Thư Lạc không biết từ chỗ nào lấy ra chiếc áo tắm, khoác lên người Lâm Tiêu Tiêụ Đạo diễn đã rời đi lúc nào không hay, phim trường to như vậy chỉ còn lại hai người bọn họ.
Nghĩ đến những hành vi hoang đường lúc nãy, Lâm Tiêu Tiêu thật không dám nhìn thẳng, không rõ biểu cảm của Thẩm Thư Lạc như thế nào, vội khép lại vạt áo tắm, cúi đầu hỏi "Chuyện vừa rồi, sẽ không có vấn đề gì chứ?""Vấn đề gì?" Thẩm Thư Lạc nhướng mày.
"Lỡ như, em nói là lỡ như..." Lâm Tiêu Tiêu thật cẩn thận mà châm chước tìm từ, "Lỡ như bị đám phóng viên giải trí biết được, có ảnh hưởng sự nghiệp của anh không?"
Thẩm Thư Lạc mỉm cười duỗi tay xoa xoa đầu cô, nói "Em cho rằng anh lăn lộn ở giới giải trí nhiều năm như vậy, rất vô dụng sao?"
"A... Không có vấn đề gì thì tốt", Thẩm Thư Lạc chỉ như người qua đường giáp, đơn thuần thích xem diễn xuất của anh, không phải loại bình hoa tiểu thịt tươi, anh quả thật có thực lực diễn xuất. Nguyên nhân chính là thật sự nghiêm túc hi sinh cho nghiệp diễn, không cam nguyện chỉ là minh tinh nhờ ngoại hình, cô càng không hy vọng sự nghiệp của anh bị liên luỵ vì đời sống cá nhân.
"Quay xong cảnh này em liền đóng máy?""Vâng." Kỳ thật Lâm Tiêu Tiêu sao xứng dùng cái từ "đóng máy" này, thực chất cảnh diễn của cô chỉ có độc một cảnh trần truồng lúc nãy mà thôi.
"Để anh kêu trợ lý đưa em về?" Thẩm Thư Lạc cười rất có phong độ đàn ông.
Lâm Tiêu Tiêu lắc đầu "A, không cần, em có thể tự mình về." Cô rất tự biết thân biết phận, hai người bọn họ không cùng một thế giới.
Thấy cô cự tuyệt, Thẩm Thư Lạc cũng không cưỡng cầụ
Lâm Tiêu Tiêu qua tài vụ lãnh tiền công, rồi định ngồi tàu điện ngầm về nhà. Bây giờ đang đầu mùa hạ, đã có chút nóng nực, trên người dính dính nhớp nháp khó chịụ Mới vừa đến ga tàu điện ngầm thì có điện thoại gọi tới.
"Khách sạn XXX phòng 1802, địa chỉ anh sẽ gửi tin nhắn, em xong việc thì qua đây." Trong điện thoại giọng nam trầm tĩnh mang theo chút lạnh lùng.
Lâm Tiêu Tiêu do dự, chớp chớp mắt nói "Em hôm nay không khoẻ lắm, hôm khác được không?""Sáng mai anh phải bay qua Mĩ công tác một tháng.""Vậy được." Cuối cùng, cô vẫn thỏa hiệp.
Lâm Tiêu Tiêu xoay người rời khỏi ga tàu điện ngầm, ở ven đường vẫy một chiếc tắc xi, một giờ sau, đứng ở trước cửa phòng khách sạn số 1802. Cô hít sâu một cái rồi ấn chuông, thật nhanh cửa liền được mở ra.


⬅ Trước Tiếp ➡