Chương 22
Như là vì trừng phạt thái độ qua quýt của cô, Phó Hi nâng một chân của cô lên, đặt lên vai của mình, không còn chút chướng ngại, chỗ hai người kết hợp đập vào nhau gắt gao. Thói quen của anh không đặt nặng tốc độ, mà là mỗi lần đều đem nguyên cây cắm vào, chậm rãi rút ra, làm cho cô có thể cẩn thận cảm nhận được sự ma xát mấy cái gai nhô lên.
"Quá sâu, ô ô"
Lớn nhỏ không đồng nhất nhô lên dày đặc ở trên dương vật, ngay cả ở quy đầu cũng có. Mỗi lần anh cắm lút cán, mang theo gai nhô lên ở đỉnh hung hăng đánh vào chỗ sâu nhất, đâm cho cô hết ô lại a, tê liệt hết người, cảm giác vừa kỳ lạ vừa hưng phấn, "Không được Phó Hi, em không chịu được nữa"
"Không chịu nổi nữa?" Anh ở trong cơ thể cô dùng sức ma xát, tay càng không có ý tốt mà đi vuốt ve âm đế đang sung huyết.
"A "
Lâm Tiêu Tiêu nhịn không được kêu lên tiếng, "Anh làm ơn"
Phó Hi nhìn cô một cái, đột nhiên không có dấu hiệu nào mà đẩy nhanh tốc độ.
"Không được, em vừa rồi ra sức dùng miệng chăm sóc dương vật của anh đến như vậy, anh phải báo đáp em chu đáo mới phải phép." Rồi đẩy từng cái nặng nề đỉnh đi vào, như là môtơ máy đóng cọc cường lực, tàn phá cô không thương tiếc.
"Không, không cần ô ô ô" Đáy mắt cô toát ra chút nước mắt.
Ở nơi hai người kết hợp phát ra "Phụt phụt" tiếng nước, tiểu huyệt tiết ra càng nhiều dâm thủy thì càng bị điên cuồng thọc vào rút ra, dịch ái văng tung toé. Bị thọc hơn trăm cái, ngón chân cô cuộn lại lên, cả người co rút mà cao trào. Theo tác dụng quán tính, miệng nhỏ bên dưới cũng vô thức mà rút lại, Phó Hi không tiếp tục nữa, mà là rút dương vật ra, hiếm khi ôn tồn mà sờ sờ mặt cô, cảm thán mà nói "Vật nhỏ, mới vậy đã làm em ra rồi?"
Hiện tại Lâm Tiêu Tiêu cả người mệt mỏi, cô cố sức mà mở mắt ra, rất là kỳ quái mà nhìn anh "Sao anh lại dừng?"
Phó Hi không trả lời, chặn ngang bế cô lên, hướng cửa kính sau sô pha đi đến nannan hoá ra trong văn phòng còn có một phòng nghỉ nhỏ, bên trong chỉ có một cái giường đơn. Anh đem cô đặt lên giường, thấp giọng nói "Nghỉ ngơi một chút đi."
Lâm Tiêu Tiêu trộm nhìn về phía vật nào đó vẫn ngẩng đầu đứng thẳng, nhỏ giọng hỏi "Vậy còn anh?"
Phó Hi không nói lời nào, đem áo mưa đang che kín vật tà ác kia cởi xuống dưới, nói "Đem vật bên dưới gối đầu đưa cho anh."
"Được." Lâm Tiêu Tiêu còn tưởng là giấy ăn hay đồ vật linh tinh gì đó, không nghĩ tới sờ đến một đồ vật quen quen. Cô không dám tin tưởng mà lấy ra, vừa thấy, quả nhiên lại là một cái hộp áo mưa đầy tiếng Anh. Phó Hi đi tới mép giường, dương vật chót vót ngạo nghễ chào hỏi mặt cô. Anh vân đạm phong khinh mà giải thích nói "Sợ em không thích, cho nên anh chọn thêm mấy loại khác nhaụ"
Lâm Tiêu Tiêu hoảng sợ mà khép lại hai chân.
==================================================
Mắt thấy Phó Hi mở áo mưa, Lâm Tiêu Tiêu nói xộn lộn cả lên "Anh, anh bình thường không phải đều rất bận sao? Vẫn là mau làm việc đi."
"Không bận lắm." Phó Hi phá lệ bình thản mà hướng cô cười cười.
"Chính là em mệt mỏi, muốn ngủ một lát."
Lâm Tiêu Tiêu bọc kín chăn, chỉ thò cái đầu rụt rụt.
"Em cứ ngủ đi, mình anh động là được rồi."
" ?"
Phó Hi một lần nữa mang áo mưa xong, xốc nhẹ chăn, bắt lấy mắt cá chân tinh xảo của cô, kéo cô đến trước mặt mình. Thậm chí, anh còn mười phần "Tri kỷ" mà lấy từ tủ đầu giường ra một cái bịt mắt, đeo cho cô nói "Em ngủ đi."