⬅ Trước Tiếp ➡

"Không, không cần Nơi đó không được "Đáng tiếc phản kháng của cô không có chút ý nghĩa nào, anh dùng ngón cái cùng ngón trỏ nắm nó, lại xoa lại niết mặc sức trêu đùa. Anh cảm thấy trong cô gái trong ngực mình cả người run lên.
Thanh âm khẩn cầu lại vang lên "Không cần, đừng đụng chỗ đó"
"Nói cho anh nghe thoải mái không, có sướng không?" Phó Hi tăng thêm lực đạo.
Nơi mẫn cảm không ngừng bị kích thích, Lâm Tiêu Tiêu hiện tại ngay cả đứng cũng không vững được, tứ chi xụi lơ chảy thành một bãi nước xuân. Cô đáng thương hề hề mà nhìn về phía anh "Em thật sự chịu không nổi nữa"
Ba bề đều là gương, cô chỉ cần mở mắt ra, là có thể thấy anh là dùng thứ đồ to kinh người nóng bỏng nhét vào thân thể mình như thế nào. Thật sự quá dâm đãng
"Kiên trì thêm một lát."Phó Hi dùng tay vịn lấy eo thon, một bên nặng nề cắm vào, một bên ấn hông đẩy mạnh vào cơ thể cô. Hai người cùng giao hợp chặt chẽ, dâm dịch không ngừng  tiết ra, rơi tí tách xuống mặt đất, hình thành bãi thủy quang nho nhỏ.
"Mau, mau bắn đi" bờ mông mềm gắt gao mà dán lên cơ bụng rắn chắc của đàn ông. Theo mỗi lần xâm nhập va chạm của dương vật, điện lưu từ hạ thân xông thẳng đại não, nháy mắt như có ngàn đoá pháo hoa đồng thời nở rộ trong đầu cô. Những ánh sáng đó rơi xuống, tứ tán chui vào từng tấc da thịt trên thân thể. Cô lên đỉnh. Sau cao trào, thân thể trở nên xụi lơ. Phó Hi vội vàng duỗi tay đỡ lấy, thuận thế lại là một trận mãnh liệt thọc vào rút ra. Trải qua một lần cao trào, đường đi theo bản năng co rút lại, như là một cái miệng nhỏ, không ngừng mút chặt dương vật. Hắn sướng đến da đầu tê dại, cố nén lại ở thời khắc cuối cùng, rút ra, bắn bên ngoài.
Phòng thử đồ nhỏ hẹp hỗn độn một mảnh. Hai người vội vàng thu dọn sạch sẽ, Lâm Tiêu Tiêu cũng không dám đi ra ngoài. Bọn họ ở bên trong lăn lộn biết bao lâu, còn phát ra cái loại này âm thanh kiểu này, người bên ngoài sao có thể không rõ có chuyện gì xảy ra?
"Không có mặt mũi đi ra ngoài?" Phó Hi cúi đầu xem cô. Lâm Tiêu Tiêu gật gật đầụ
"Anh sẽ giúp em.""?"
Một lát, chỉ thấy một người đàn ông mặc tây trang, một tay che chắn mặt cô gái, một tay kéo vai cô, hai người cùng nhau từ phòng thử đồ đi ra. Nam nhân khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc, nữ nhân thì không rõ diện mạo, nhưng dáng người lại tinh xảo lả lướt. Đám nhân viên trong cửa hàng ẩn ẩn có thể nghe thấy bọn họ đang nói chuyện.
"Đây là biện pháp tốt của anh??"Thanh âm nữ nhân tựa hồ có chút giận tái. "Không cần quá cảm tạ anh nha." Nam nhân thành thật trả lời."..."
==================================================
Phó Hi an bài cho Lâm Tiêu Tiêu một phần công việc không có gì khó khăn, anh là tổng giám đốc. Không biết có phải ở bên anh ngốc lâu rồi, nhắc tới hai chữ "Tổng tài", cô thật cầm lòng không nổi mà liên tưởng mấy khung cảnh hường phấn như trong mấy tiểu thuyết ba xụ
Ngày làm việc đầu tiên, Lâm Tiêu Tiêu lo lắng vô cùng. Cũng may công việc chỉ là thư ký hư hư thực thực, ngồi bên ngoài văn phòng làm việc của Phó Hi, xung quanh là mấy đại tỷ ai nấy đều là thành phần tinh anh cả.
"Lâm tiểu thư đúng không, chỗ ngồi của cô ở đối diện tôi. Phó tổng đã dặn dò, cô có thể tuỳ ý làm việc của mình, không cần làm bộ bận rộn." Nụ cười thật tiêu chuẩn, khóe môi nhếch 45 độ, lộ ra hàm răng trắng nõn chỉnh tề.
Không cần phải vờ vịt bận rộn, Lâm Tiêu Tiêu quả thật có thể trực tiếp tưởng tượng ra bộ dáng của Phó Hi nói lời này, lạnh lùng đơn giản trực tiếp.


⬅ Trước Tiếp ➡