⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào màn hình di động, đối mặt với dòng chữ "Cuộc trò chuyện kết thúc" cười nói cảm ơn một mình.
Cục đá trong lòng đã rớt xuống, cô vội vàng rời giường, rửa mặt, trang điểm, trước giờ hẹn bốn mươi phút đã tới rồi. Chỉ là, địa chỉ mà Phó Hi gửi tới, sao lại là ở trung tâm mua sắm?
"Tới rồi sao không gọi điện thoại cho anh?" Phó Hi mang một thân tây trang màu đen, không biết từ khi nào, lặng yên không tiếng động mà đứng sau lưng cô.
"Là do em đến quá sớm, không muốn phiền toái, quấy rầy kế hoạch của anh." Lâm Tiêu Tiêu hướng anh cười cười, nụ cười có vài phần muốn lấy lòng, nếu cô có đuôi thì đã vẫy lâu rồi.
"Đi thôi, trước tiên đi mua quần áo." Phó Hi cầm lấy cổ tay cô, cất bước kéo vào khu mua sắm. Cô nghiêng ngả lảo đảo mà đi theo, khó hiểu hỏi "Sao lại muốn mua quần áo?"
"Công ty chúng ta yêu cầu đi làm phải ăn mặc chỉnh tề, em muốn đi làm, phải mặc áo sơmi, đi giày cao gót." Phó Hi quen cửa quen nẻo mà dắt cô tới khu nữ trang ở lầu hai, tự mình chọn lựa vài bộ công sở. Lúc tính tiền, Lâm Tiêu Tiêu nhăm nhe cướp hoá đơn, cô nghĩ rất đơn giản, phần công việc đã phiền toái đại gia người ta cấp cho, quần áo như thế nào còn không biết xấu hổ để cho anh trả tiền. Nhưng Phó Hi lại duỗi tay chắn lại, đem cô ngăn ở phía sau, trầm giọng nói "Anh không có thói quen để phụ nữ trả tiền."
Lâm Tiêu Tiêu trơ mắt mà nhìn hắn quét thẻ liên tục, trong lòng ngũ vị trần tạp, cô tự nhủ   khi trên giường liền ra thêm nhiều sức một chút, cố trả hết món nợ ân tình này.
"Đi thôi." Phó Hi lại lôi kéo tay cô, đi vào cửa hàng nội y bên cạnh, "Chọn thêm mấy bộ nội y."
Lâm Tiêu Tiêu vẻ mặt mờ mịt "Mua nội y làm cái gì?"
"Không phải nội y của em đều là màu đen sao." Phó Hi giơ giơ lên túi mua sắm trong tay, "Nội y màu đen mặc với áo sơmi trắng khó coi lắm."
Cô đang định hỏi, sao anh biết nội y của em đều là màu đen chứ, lại nghĩ đến quan hệ của bọn họ, liền nháy mắt hiểu ra. Cô ngượng ngùng cúi thấp đầu bám theo sau lưng anh, đi vào cửa hàng nội y, mặc sức để Phó Hi chọn lựa kiểu dáng. Một đại nam nhân như anh dạo cửa hàng nội y không thấy nửa điểm hẹn thùng, trái nhìn một cái phải lại nhìn một cái, liên tiếp rút ra năm sáu kiện. "Đi thử đi."
"Được." Lâm Tiêu Tiêu đi qua khu thử đồ ở góc, vào một gian phòng trống góc trong cùng, Phó Hi liền nối gót theo sau không coi ai ra gì mà tiến vào.
"Anh, anh?"Cô trợn mắt há hốc mồm mà nhìn. Anh hướng cái ghế bên trong mà ngồi xuống, giơ lên đôi tay, tỏ ra vô tội "Anh chỉ muốn xem đồ anh lựa có hợp không thôi."
Nhìn biểu cảm đường đường chính chính của anh, Lâm Tiêu Tiêu khẽ cắn môi, quay người cởi quần áo. Phòng thử đồ không gian hơi nhỏ, nhưng vì muốn khách hàng hài lòng, ở ba mặt trên vách tường đều có gương to. Lâm Tiêu Tiêu một bên thay đồ một bên trộm ngắm Phó Hi qua gương, phát hiện ánh mắt anh trước sau đều gắt gao nhìn chằm chằm thân thể mình. Cô mặc bộ đầu tiên là một kiện nội y màu trắng, thiết kế hoài cổ, đường thêu tinh xảo. Ngực đã vốn to, cái này còn thiết kế nâng vú, hai con thỏ nhỏ như muốn nhảy cả ra, rất chi là sinh động.
"Ừm, bộ này không tồi, cũng không biết lúc vận động, vú có bị nhảy ra ngoài không." Phó Hi đứng lên, đi tới phía sau cô. Khoảnh khắc đó, Lâm Tiêu Tiêu liền cảm thấy có vật gì thô cứng đang cọ cọ giữa hai đùi của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡