⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Noãn Noãn sững sờ Mặt lớn...đẹp, đẹp đẽ?
Mạnh Đóa Nhi đang đọc bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp trên điện thoại suýt nữa làm rơi điện thoại.
Cao thủ
Khanh Hoan đúng là cao thủ
Ngu ngốc khiến bà suýt nữa phì cười.
Mạnh Đóa Nhi không cần nhìn cũng biết khán giả bị câu nói của Khanh Hoan chọc cười bể bụng rồi
Ha ha ha Tui cười đến nỗi con chó nhà tui cũng sợ luôn nè Mặt lớn đẹp đẽ
Tôi vốn cho rằng Chu Noãn Noãn đã đủ lương thiện rồi, hóa ra lương thiện và chu đáo nhất lại là Khanh Hoan Vẻ mặt lo lắng Chu Noãn Noãn sẽ tự ti của cô ấy chân thật hơn Chu Noãn Noãn nhiều, cô ấy thật sự lo lắng Chu Noãn Noãn sẽ bị đau lòng và rung động bở gương mặt lớn đẹp đẽ của mình
Các chị em à, hình như tui điên mất rồi Vậy mà tui lại cảm thấy hơi rung động với Khanh Hoan đang nâng đầu heo, đau lòng nhìn Chu Noãn Noãn Ai đó mau đến đánh thức đứa mê sắc đẹp này đi
Chu Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy cảm động lạ thường khi được cái đầu heo quan tâm mà nhìn chằm chằm.
Cô ta cảm thấy bản thân không thể ở lại nữa, bèn lau nước mắt, nói “Hoan Hoan à, mai chị sẽ đến thăm em nhé.”
Mấy người quay phim cũng sững người, bị Mạnh Đóa Nhi yêu cầu tắt máy. Sau đó bà nhìn Khanh Hoan với ánh mắt “Cô cũng giỏi đấy” rồi vội dẫn người rời đi.
Tống Hi vẫn chưa kịp phản ứng, một lúc lâu sau mới đi đến, giơ ngón cái trước mặt Khanh Hoan “Lợi hại đấy ”
Sau đó Tống Hi nói về vài hạng mục công việc mà Khanh Hoan cần chú ý. Khanh Hoan nghe không hiểu, cũng không có hứng để nghe, mắt cứ nhìn chằm chằm vào gương, để thời gian bằng việc nhìn vào dung mạo đẹp chết người của mình. Đến khi Khanh Hoan đói bụng thì Tống Hi đã rời đi rồi.
Lúc này Khanh Hoan mới nghiêm túc nhìn căn phòng cô đang ở.
Nơi này hoàn toàn khác với thế giới tu tiên ban đầu của cô.
Trước kia cô sống trong một hang động trên sa mạc, các vật dụng trong nhà đều do cô tự làm ra từ đá.
Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh lướt qua mặt bàn, lưng ghế rồi mép giường.
Khanh Hoan đánh giá từng món đồ xa lạ, cuối cùng dừng mắt trên chiếc cửa sổ.
Ngón tay lướt qua tấm màn mềm mại, trắng tinh, vô tình nhìn ra ngoài cửa.
Suýt chút nữa là sợ đến bay lên trời.
Cao quá, cao ghê
Khanh Hoan nữ ma đầu hung tàn máu lạnh uy hiếp bốn phương ở tu tiên giới giờ chân hơi mềm ra.
Cô định xụ mặt, vờ như không quan tâm theo bản năng nhưng ngay lập tức nhận ra rằng cô đã không còn ở thế giới Tu Tiên, nơi mà lúc nào cũng có những người tu tiên nhìn mình chằm chằm nữa.
Cô không cần giả vờ nữa.
Nghĩ vậy, Khanh Hoan bủn rủn ngã xuống đất, bò khỏi chỗ cửa sổ.
Quãng đường từ cửa sổ đến cửa phòng, Khanh Hoan đã hoàn thành quá trình từ vượn sang người Nguyên Mưu với dáng đứng thẳng
Cô nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa tròn tròn một lúc, cẩn thận dùng ngón tay chạm vào, sau khi xác định không có nguy hiểm mới nắm và kéo nó ra để mở cửa.
Song, cánh cửa này không mảy may chuyển động.
Trong quá trình mò mẫm, Khanh Hoan phát hiện cái thứ tròn tròn này có thể xoay, cô xoay qua xoay lại, muốn mở cửa ra nhưng đều thất bại.
Đây là trận pháp mới lạ kinh khủng nào vậy?
Khanh Hoan hết sức kinh hãi.
Lúc cô mới đến đây, cô đã xác nhận được là mọi pháp lực của mình đều đã biến mất.
Phương pháp tu tiên của cô khác với những người tu tiên khác.
Người khác dựa vào công pháp, dựa vào nỗ lực để tu luyện.
Còn cô dựa vào việc thở.
Không sai, chỉ cần thở thôi là cô cũng đã tăng pháp lực rồi.
Người khác càng tăng pháp lực thì càng đẹp. Còn cô, càng tăng pháp lực thì càng xấụ
⬅ Trước Tiếp ➡