Sau khi Tống Hi nghe lời nói chân thành của Chu Noãn Noãn thì cười khẩy, nhìn dáng vẻ suy yếu đang được trợ lý đỡ của Chu Noãn Noãn “Tôi thấy cô còn giống bệnh nhân hơn cả Khanh Hoan đấy ”
Chu Noãn Noãn sửng sốt, đôi mắt đỏ hoe “Chị Tống Hi, em biết chị trách em không chăm sóc tốt cho Hoan Hoan. Chị cứ trách em đi, em cũng rất tự trách mình, tất cả là lỗi của em mới khiến gương mặt của Hoan Hoan bị hủy hoại.”
Tống Hi còn chưa kịp nói gì thì Mạnh Đóa Nhi đã lên tiếng “Được rồi. Noãn Noãn, con cũng đừng tự trách nữa, không ai muốn tai nạn của Khanh Hoan xảy ra cả. Từ lúc xảy ra chuyện con vẫn chưa nghỉ ngơi đàng hoàng, vẫn luôn nghĩ đến Khanh Hoan. Mau, chắc giờ này Khanh Hoan cũng đã tỉnh rồi, con mau vào thăm em ấy chút đi.”
Mạnh Đóa Nhi vừa đẩy Tống Hi vào phòng bệnh vừa ra hiệu cho người quay phim đi theo.
Bà ta muốn phát sóng trực tiếp quá trình Chu Noãn Noãn thăm Khanh Hoan lên mạng, dựa vào sức nóng của việc Khanh Hoan bị hủy dung để kéo thêm thiện cảm cho Chu Noãn Noãn.
Không thể trách bà ta tàn nhẫn đến mức lợi dụng cả người bị hủy hoại nhan sắc, có trách thì cứ trách, ai bảo cái người đứng đầu Tinh Diệu muốn toàn lực nâng đỡ Chu Noãn Noãn chứ.
Tống Hi muốn ngăn lại nhưng mấy tên quay phim cứ như cá trạch, để hở một chút thôi là đã luồn qua người cô ấy mà đi vào.
“Bây giờ cảm xúc của Khanh Hoan không được ổn định, mấy người đừng có kích thích cô ấy.” Tống Hi luôn vô cảm với mọi chuyện hiếm khi lên giọng vì tức giận.
“Đương nhiên rồi, chúng tôi đều rất quan tâm Hoan Hoan mà.” Mạnh Đóa Nhi mỉm cười đẩy cửa phòng bệnh ra.
Đám người đột nhiên im bặt bởi vì họ không nhìn thấy Hoan Hoan suy sụp tinh thần, khóc lóc thảm thiết vì bị hủy dung trong lời đồn.
Bọn họ chỉ thấy một thiếu nữ ngồi dưới ánh mặt trời, yên lặng nhìn mình trong gương mà tự trang điểm.
Mái tóc dài nhạt màu đẹp đẽ cong cong như rong biển, dường như có một sự cám dỗ thầm lặng dưới ánh nắng ấm áp, khiến người ta ngứa tay ngứa chân muốn tiến lên vuốt vuốt xoa xoa một chút.
Tuy nhiên, trong gương, khuôn mặt vốn nên xinh đẹp để sánh đôi với bộ tóc thì lại sưng vù như cái đầu heo.
Đây là sự tương phản mà không có một cô gái nào có thể chấp nhận được.
Đặc biệt là cô gái xinh đẹp từng dựa vào nhan sắc trời phú để ra mắt và có hàng triệu người hâm mộ.
Mạnh Đóa Nhi ra hiệu cho người quay phim bắt đầu quay và mở phát sóng trực tiếp.
Ngay lúc bắt đầu phát trực tiếp thì vàng mắt của Chu Noãn Noãn lại đỏ hoe, từng giọt lệ trong suốt chảy xuống gương mặt thuần khiết, cô ta lảo đảo đi về phía cô gái đang ngồi trang điểm trước gương “Hoan Hoan à, nhất định, nhất định là em đang rất đau lòng đúng không?”
“Đau lòng?” Cô gái bị sưng thành đầu heo vẫn giữ được đôi mắt sáng như sao. Lúc ngây thơ chớp mắt với Chu Noãn Noãn thì trong mắt như có từng đợt sóng lấp lánh, Chu Noãn Noãn âm thầm nghiêng người chặn ống kính của Khanh Hoan.
“Hoan Hoan, chị không thể tưởng tượng được bây giờ em khổ sở biết bao nhiêụ Chị chỉ nhìn em thôi là đã thấy đau buồn đến không thở nổi.” Chu Noãn Noãn nhíu mày, đau lòng nắm áo, giọt lệ đọng lại ngay khóe mắt cực kỳ điêu luyện, góc nghiêng gương mặt khóc nấc đẹp đến nỗi khiến sóng bình luận điên cuồng thét chói tai, đồng thời cũng càng làm nổi bật đầu heo xấu xí của Khanh Hoan.
Tống Hi nghiêm khắc cau mày trừng Chu Noãn Noãn.
Lời Chu Noãn Noãn nói khiến người khác cảm thấy không có vấn đề gì, còn cảm thấy Chu Noãn Noãn rất tốt bụng, giàu lòng trắc ẩn.
Nhưng đối với Khanh Hoan bị hủy dung mà nói thì chắc chắn là một sự kích thích.