“Trời ơi.” Tống Hi thốt lên vì sự tốt bụng của Chu Noãn Noãn, sau đó mỉm cười “Noãn Noãn nói như vậy thì chị yên tâm giao...giao hành lý của Noãn Noãn cho em rồi.”
Chu Noãn Noãn sững sờ “Dạ?”
“Bắt đầu chăm sóc Hoan Hoan từ hành lý của Hoan Hoan nhé.” Tống Hi tốt bụng dẫn đường cho Chu Noãn Noãn đến chỗ hai chiếc vali lớn trong phòng, chớp chớp mắt ngượng ngùng “Noãn Noãn à, em sẽ không cảm thấy khó xử chứ?”
Chu Noãn Noãn mím môi, gian nan cất lời “Đương nhiên...là không ạ.”
“Vậy phiền em nhé.” Tống Hi nhanh nhẹn xoay người, thuận tiện dẫn mấy nhân viên công tác đi “Chẳng phải mọi người đến chụp hình Hoan Hoan sao? Mời theo tôi…”
Lần đầu tiên nhóm người quay phim thấy Tống Hi mỉm cười thân thiết với họ nên đều hơi say say, mơ màng đuổi theo bước chân của Tống Hi.
Chu Noãn Noãn thấy nhân viên công tác của “Thiếu Nữ Vinh Diệu” đều đi hết rồi, chỉ còn lại cô ta với hai cái vali lớn, mũi chua xót, tủi thân đến lạnh người, vừa run rẩy vừa khóc lóc kéo hai cái vali từ phòng bệnh ra.
Khanh Hoan đi xuống hai tầng thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra không có ai nhận ra cô đang giả vờ.
Hôm qua, Tống Hi đã phổ cập khoa học cho cô vài loại pháp khí và linh thú thường thấy ở thế giới này.
Trong đó có linh thú một mắt màu đen mà mà cô thường thấy được người ta vác trên vai hai ngày nay.
Nghe Tống Hi nói là linh thú kia vô cùng đáng sợ.
Phải thể hiện ra dáng vẻ không dễ chọc trước mặt nó mới có thể trấn áp nó được.
Khanh Hoan rất giỏi chuyện này.
Trước đây để đám tu tiên kia không làm phiền mình, cô đã thu thập xem mô tả của bọn họ về “nữ ma đầu” thế nào, sau đó dựa vào miêu tả của bọn họ để ra vẻ hung tàn, máu lạnh.
Mỗi lần đều khiến họ sợ đến mức im như thóc.
Tuy đôi giày mà Tống Hi đưa cho cô khiến cô bị ngã, rất ảnh hưởng đến khí thế của cô.
Nhưng người cơ trí như cô vẫn tìm được kỹ thuật khống chế khiến người khác khó nhận ra.
Dưới lầu, đạo diễn phụ trách đón Khanh Hoan về đã nhìn thấy Khanh Hoan từ xa, đến khi anh ta nhìn rõ khuôn mặt nhỏ kia thì lập tức hít sâu một hơi.
Sao Khanh Hoan lại trông đẹp hơn trước nhỉ?
Nhìn phía sau Khanh Hoan, không thấy Chu Noãn Noãn đâu khiến anh ta hơi nghi ngờ.
Chẳng phải Mạnh Đóa Nhi đã dặn anh ta chụp nhiều hình ảnh Chu Noãn Noãn chăm sóc Khanh Hoa, rồi đăng lên weibo, mua tuyên truyền marketing sao?
Tiền trà nước anh ta đã nhận hết rồi, Chu Noãn Noãn đâu?
Đạo diễn hoang mang nhìn cửa lớn của bệnh viện, vẫy tay với Khanh Hoan “Lên xe.”
Khanh Hoan nhìn con linh thú lớn có làn da ngăm đen bóng loáng trước mặt. Lúc ở trên lầu, Tống Hi đã chỉ cho cô, bảo rằng loại linh thú này tên là “xe”, là một trong những loại thú cưỡi được sử dụng phổ biến nhất ở thế giới này.
Tính cách ngoan ngoãn, là động vật ăn cỏ nhưng có sức mạnh rất lớn, thấy nó lao đến thì phải tránh ngay.
Khanh Hoan lấy hết can đảm chạm vào cánh của nó, phát hiện ra nó thật sự không có ý định tấn công cô vì vậy lên xe theo ý của đạo diễn.
Đạo diễn đang nghiêng đầu thắc mắc tại sao Chu Noãn Noãn vẫn chưa xuống thì đột nhiên nghe thấy đám nhân viên công tác phía sau xôn xao lên. Vừa quay đầu lại thì đã thấy Khanh Hoan ngồi trên nóc xe bảo mẫu của tổ chương trình bọn họ, vẻ mặt bình tĩnh đợi xuất phát.
Hàm của đạo diễn muốn rớt xuống đất.
Khán giả cười bay hàm
Đạo diễn Lên xe. Khanh Hoan Vâng Một phút sau, đạo diễn đứng dưới đất và Khanh Hoan ngồi trên nóc xe bốn mắt nhìn nhaụ
Tuy cô bé xinh đẹp nhưng đầu óc bị hỏng là chuyện đáng buồn nhưng tui thật sự không nhịn được, ha ha ha
Mau nhìn xem, một cô ngốc ngồi xổm trên chiếc xe, cái kiểu đáng yêu này, tôi đã tự chuẩn bị lồng cho mình rồi