Chương 24
khỏi cơ sở nghiên cứu mà vùi đầu hoàn thành các hạng mục phân tích dữ liệu mà giảng viên giao cho.
Cô bận đến mức không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác.
Buổi chiều, đàn chị hùng hổ từ bên ngoài đi vào, cả người trong trạng thái “Tức chết rồi, tức chết rồi” như cá nóc.
“Có chuyện gì vậy chị?” Ôn Nhiễm hỏi.
Đàn chị bình thường hay cười ha hả, chuyện nhỏ thường không làm cô ấy tức giận.
“Thật là quá đáng Có tiền là hay lắm à?
Thành quả lao động của người khác, có bản lĩnh thì tự viết đi, đi cướp luận văn của người khác thì tính là gì ” Ôn Nhiễm hiểu ra “Luận văn của em gái chị ấy hả?” “Đúng vậy Lúc nộp lên, tên em gái chị vẫn là tác giả ký tên thứ nhất.
Kết quả lúc công bố, tên em gái chị lại bị biến thành tác giả ký tên thứ hai ” Tác giả ký tên thứ nhất và thứ hai có sự khác biệt rất lớn về mức độ đóng góp và sự công nhận.
Ký tên thứ nhất là người đóng góp lớn nhất cho luận văn, ký tên thứ hai đương nhiên không tốt bằng, thậm chí nhiều khi sẽ bị bỏ qua.
Việc thay đổi tác giả ký tên của luận văn không xảy ra nhiều, nhưng cũng từng xảy ra.
Có giảng viên hoặc đơn vị liên quan sẽ lấy luận văn xuất sắc làm của mình, để thể hiện thành tựu học thuật.
Nhưng thông thường họ sẽ chào hỏi trước để tránh phiền phức sau này.
Việc như thế này, chiếm dụng trắng trợn tác giả ký tên thứ nhất mà không hề chào hỏi chính là công khai bắt nạt người không có thế lực, chẳng khác nào cướp đoạt.
“Tác giả ký tên thứ nhất là ai, chị biết không?” Mắt đàn chị tức giận đến đỏ hoe.
Em gái cô ấy đang chuẩn bị thi lên thạc sĩ, nghĩ rằng luận văn xuất sắc có thể được cộng điểm.
Bài luận văn này đã tốn rất nhiều tâm huyết, kết quả lại bị người khác bá chiếm.
Điều đáng nói là kẻ cướp lại là người mà dân thường như cô ấy không có cách nào đối kháng.
“Em còn nhớ lần trước thầy hiệu trưởng bảo em tiếp đãi vị đại gia kia không?
Chính là bạn gái của anh ta ký tên, tên là gì ấy nhỉ...
Giang Hi Dao.” Ôn Nhiễm nhắm mắt lại.
Đó là thất vọng sao, hay lại là điều đã được dự đoán trước.
Đàn chị vì sự tủi thân của em gái, không nhịn được mà bật khóc “Em gái chị học hành không phải là thiên tài.
Chị biết con bé đã vất vả thế nào trên con đường này.
Để thi lên thạc sĩ, con bé luôn là người đến thư viện sớm nhất, về trễ nhất, gầy đi cả mười mấy cân.” Nước mắt cô ấy rơi càng lúc càng nhiều “Dù những người đó có tiền cũng không thể bắt nạt người khác như thế Một quyết định tùy tiện của họ có thể hủy hoại cả đời người khác.” Ôn Nhiễm đẩy hộp khăn giấy qua, đứng dậy vỗ vai cô ấy “Đừng khóc.
Để em đi hỏi xem rốt cuộc là thế nào.” Ôn Nhiễm vẫn được coi là nhân vật có tiếng ở trường, đứng đầu chuyên ngành hàng năm, đã đăng vài bài luận văn trên các tạp chí cấp quốc gia.
Hơn nữa cô lại xinh đẹp nên có rất nhiều người trong trường đều biết cô.
Cô không tốn nhiều công sức đã tìm được vị giảng viên phụ trách luận văn.
Giảng viên này nhắc đến chuyện đó thì lấp liếm đủ kiểụ Cuối cùng, có lẽ bị Ôn Nhiễm hỏi phiền, liền trực tiếp dùng một câu “Em cũng không phải người trong cuộc, hơn nữa việc ký tên vốn dĩ không sai.
Đừng lo chuyện bao đồng, lo việc của mình