Chương 14
bắt lũ nhà giàụ” Lâm Mộc Thần rủa thầm, rồi chợt nhớ ra gì đó “Không đúng mà Nhiễm Nhiễm, cậu cũng là nhà giàu mà, sao chúng ta vẫn đáng thương hứng gió lạnh ở đây thế này?” Ôn Nhiễm đính chính cho cô ấy “Là Chu Duật Hoành giàu, không phải tớ giàụ” “Anh ta là chồng cậu, của anh ta chẳng phải là của cậu sao.” Lâm Mộc Thần gần như bị gió thổi bay, cô hít hà mũi “Nhiễm Nhiễm, hay cậu gọi điện cho tên cặn bã Chu đi.
Mối quan hệ của anh ta rộng, có lẽ có thể đặt được phòng VIP tầng hai đó.” Ôn Nhiễm và Chu Duật Hoành đã không liên lạc hai ngày rồi.
Lần này liên hệ lại là để nhờ anh giúp đỡ.
Nhưng nhìn bộ dạng Lâm Mộc Thần bị gió hành hạ, cô thực sự không đành lòng nên vẫn gọi điện cho Chu Duật Hoành.
Lần thứ nhất, không ai bắt máy.
Lần thứ hai, bị ngắt.
Ôn Nhiễm “Không liên lạc được.” “Tên tra nam chết tiệt, điện thoại vợ gọi còn không nghe.
Tốt nhất là anh ta đang bận họp với Thủ tướng đi.” Lâm Mộc Thần mắng.
Gió lạnh thổi tung những sợi tóc lòa xòa, một lọn che trước mắt Ôn Nhiễm.
Cô xuyên qua mái tóc nhìn mặt biển lấp lánh sóng nước, không khỏi tự hỏi Chắc Chu Duật Hoành sẽ không ngắt điện thoại của Giang Hi Dao đâu nhỉ.
Đối với cô ta, anh lại nhận điện thoại liên tục, chỉ cần gọi một tiếng là có mặt.
Người được đặt ở đầu quả tim quả nhiên là khác biệt.
Tám rưỡi tối, pháo hoa bắt đầu đúng giờ.
Những chùm pháo hoa sáng rực, lộng lẫy thắp sáng bầu trời, đẹp đến nao lòng.
Sau khi Lâm Mộc Thần hỉ mũi xong, lấy lại vẻ xinh đẹp của mình, cô ấy bất chấp gió lạnh tạo đủ kiểu dáng để Ôn Nhiễm chụp cho cô ấy những bức ảnh thật lung linh.
Đúng là đời sống thô ráp, nhưng khoe khoang trên mạng xã hội phải lung linh.
Vòng pháo hoa đầu tiên kết thúc, Lâm Mộc Thần nói đi vệ sinh.
Không lâu sau, cô ấy chạy vội về, kéo tay Ôn Nhiễm đi thẳng về phía cầu thang.
Cô bạn cân nhắc đến vết thương ở chân của Ôn Nhiễm nên dù gấp gáp nhưng vẫn không đi quá nhanh.
“Có chuyện gì vậy?” Lâm Mộc Thần không nói gì, nhưng Ôn Nhiễm cảm nhận được mái tóc cô bạn cũng đang tỏa ra sự tức giận.
Lâm Mộc Thần kéo cô lên tầng hai.
Xuyên qua cửa sổ kính sát đất, Ôn Nhiễm nhìn thấy cảnh tượng bên trong và hiểu được nguồn cơn cơn giận của cô bạn.
“Không phải đi họp Thủ tướng đâu, mà là đi gặp tiểu tam ” Lâm Mộc Thần chửi rủa “Lại còn cúp điện thoại của vợ, ở bên tiểu tam mà cúp điện thoại của vợ.
Bà đây giờ chỉ muốn cúp đầu người khác thôi ” Nói rồi, cô ấy dùng chân đá thẳng cánh cửa phòng VIP ra.
Ôn Nhiễm muốn ngăn cũng không kịp.
“Ai vậy...
Chị dâu?” Người đàn ông ngồi gần cửa vốn đang bực bội, nhưng thấy Ôn Nhiễm thì lập tức dẹp bỏ cơn giận “Chị dâụ..
Chị cũng ở trên du thuyền sao?” Ôn Nhiễm bước vào phòng, hơi ấm cùng mùi rượu vang thoảng qua trong không khí ùa vào mặt cô, ấm áp hệt như mùa xuân.
Có những thứ không so sánh thì không biết, vừa so sánh mới thấy được nó đáng thương đến mức nào.
Chu Duật Hoành đang ngồi ở ghế sofa chủ tọa.
Chiếc sơ mi đen được mở cúc một cách tùy ý, tay áo xắn lên vài lớp, để lộ cánh tay gầy nhưng săn chắc và có đường nét.
Anh không hay mặc đồ màu sắc sặc sỡ, nhưng những tông màu đơn giản nhất khoác lên người anh lại toát ra cảm giác