"Cô ấy làm sao so được với cô Vân Thư chứ? Cô Vân Thư vừa dịu dàng lại hiểu chuyện, còn cô ấy... khó mà nói hết."
"Không phải ai cũng bảo cô Hạ là thế thân của cô Vân Thư sao? Nhưng tôi thấy họ cũng chẳng giống nhau lắm."
"... Có vài phần tương tự ở đường nét, nhưng nhan sắc của cô Vân Thư sao sánh được với cô Hạ. Hạ Nhuyễn này thật sự đẹp đến mức không tưởng."
"Cô Hạ đúng là đẹp như tiên, nhưng cái tính khí lại khiến người ta phát sợ. Nếu là thiếu gia, tôi cũng chọn cô Vân Thư thôi, ai chẳng thích người dịu dàng, tốt tính."
"Suỵt Nhỏ giọng chút, bị quản gia nghe thấy là trừ lương đấy."
Nhóm người người hầu nhìn quanh quất rồi không dám tám chuyện tiếp. Riêng Tiểu Phương vẫn lặng lẽ làm việc, không tham gia bàn tán cùng họ. Cô ta cảm thấy cô Hạ hôm nay thật sự rất tốt.
Thật sự rất đẹp, là người đẹp nhất mà cô ta từng gặp, còn hơn cả các minh tinh trên tivi.
Hạ Nhuyễn đi vài vòng đã thấy mệt, thân thể này còn yếu hơn cô tưởng. Mới đi được mấy bước đã quay lại phòng ngáp ngắn ngáp dài, cứ như mãi không ngủ đủ giấc.
Sáng sớm hôm sau, người hầu đến gọi cô dậy để chuẩn bị về nhà từ đường. Hạ Nhuyễn lục tủ quần áo tìm được một chiếc váy dài, bị ép xuống tận đáy tủ, đặt trong một chiếc hộp quà. Có vẻ nguyên chủ không ưa chiếc váy này.
Cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, giờ đi mua cũng không kịp, đành thay váy, xách túi rồi ra cửa.
Thời điểm thấy Hạ Nhuyễn mặc chiếc váy này, tất cả người hầu đều sững sờ Chiếc váy này từng được ai đó gửi tới để khıêu khích cô Hạ, khiến cô tức đến suýt đập nát cả biệt thự.
Vậy mà hôm nay cô lại mặc nó... Ngay cả Tiểu Phương cũng thấy không thể tin nổi, nhưng không thể phủ nhận một điều cô Hạ hôm nay... thật sự rất đẹp.
Từ lúc xuống cầu thang, Hạ Nhuyễn đã cảm nhận được ánh mắt khác lạ đồng loạt đổ dồn về phía mình, nhưng cô không để tâm. Nếu muốn tránh kết cục bi thảm như nguyên tác, cô không thể ăn mặc quá nổi bật, quá thu hút.
Chẳng bao lâu nữa mọi người sẽ quen với dáng vẻ đơn giản của cô sẽ không còn chú ý nhiềụ Có điều, cô không hề hay biết người quá đẹp thì dẫu mộc mạc cũng tựa đóa sen thanh khiết, thoát tục như tiên.
Cô âm thầm siết chặt tay nan phải thoát khỏi nơi này trong vòng năm tháng.
Vừa bước qua cổng biệt thự, một chiếc xe sang đã đỗ sẵn chờ ở đó. Không chần chừ, Hạ Nhuyễn đi thẳng tới. Thư ký Thường lễ phép mở cửa xe cho cô.
Ánh mắt thư ký Thường đầy bất ngờ cô Hạ thật sự đổi chiến thuật, học theo phong cách của Vân Thư sao? Cũng đúng, cô Vân Thư sắp về rồi, cô Hạ thấy nguy cơ cũng là điều dễ hiểụ
Hạ Nhuyễn vừa ngồi vào xe, mùi hương mận lạnh thanh thoát đã bao trùm khắp khoang khiến cô cứng người. Vốn định ngồi vào sâu một chút, động tác lại lập tức khựng lại.
Phía bên trái xe, một người đàn ông cao lớn mặc vest đen cao cấp đang ngồi. Toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng xa cách, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím laptop.
Hạ Nhuyễn ngẩn người nan ai có thể nói cho cô biết, vì sao nam chính lại ngồi trong xe này? Bây giờ xuống xe còn kịp không?