Không cần nói cũng biết có gì đó không ổn. Cô đúng là ngốc thật, không hiểu ra sớm hơn. Tất cả đều là cố ý Sofa bị dời đi, chỉ có một cái chăn đắp cho Bùi Cẩn.
Hạ Nhuyễn "..."
Đúng là cạn lời.
Hạ Nhuyễn đứng im tại chỗ rất lâụ Trời đầu xuân về đêm se lạnh, cô vừa mới khỏi ốm, nếu tối nay bị lạnh thì sáng mai kiểu gì cũng sốt lại.
Bị bệnh mệt mỏi thật sự rất khó chịu, chẳng có lý do gì để tự làm khổ mình cả. Hạ Nhuyễn liếc nhìn Bùi Cẩn đang say rượu nằm trên giường, chiếc giường rộng và chiếc chăn cũng khá to...
Quyết định xong, Hạ Nhuyễn cầm lấy bộ đồ ngủ rồi vào phòng tắm tắm rửa. Mở tủ ra thì thấy toàn là vest, quần âu, áo sơ minannổi bật nhất là một bộ đồ ngủ gợi cảm đến khó tin.
Hạ Nhuyễn đứng đơ người, ngón tay run run cầm lên bộ "đồ lót thì đúng hơn là đồ ngủ" đó...
Ai có thể nói cho cô biết mấy bộ đồ ngủ kín đáo của cô đi đâu hết rồi? Sao chỉ còn lại miếng vải này? Định chơi cô à?
Cô ném mạnh bộ đồ ngủ trở lại chỗ cũ. Không có chăn thì thôi đi, giờ đến đồ ngủ cũng không có.
Ngửi thử áo mình đang mặc, mồ hôi vừa ra xong nên hơi dính dấp. Cô định mặc luôn ngủ tạm nhưng thấy không ổn lắm.
Cô cầm áo sơ mi của nam chính lên thử, vừa đủ dài đến đùi, cũng không quá hở, chất vải lại mềm mịn.
Bùi Cẩn có bệnh sạch sẽ, chắc áo này mai sẽ bị vứt đi. Hạ Nhuyễn chẳng còn cách nào khác, đành lấy sơ mi của anh làm đồ ngủ, quần thì thôi, mặc không nổi, cũng không giữ được trên eo.
Vào tắm mà tâm trí cứ lơ ngơ. Nam chính vẫn đang nằm ngoài kia, tối nay có khả năng phải ngủ chung giường với anh. Đã gần 1 giờ sáng, cô chưa bao giờ thức khuya thế này.
Buồn ngủ quá nên cô ngáp liên tục. Sau khi tắm xong, sấy khô tóc, cô mới bước ra khỏi phòng tắm.
Người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề nằm nghiêng trên giường, cơ thể cao lớn làm cái giường bỗng chốc như thu hẹp lại.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, Hạ Nhuyễn vẫn thấy lòng giằng xé. Cô muốn ngủ lăn ra luôn cho xong, nhưng lý trí lại níu kéo, không muốn nằm chung giường với anh.
Nhưng giờ cô cũng không thể ngủ dưới đất, cô vốn không có thói quen chịu khổ.
Thôi kệ, ngủ đã rồi tính. Càng lăn tăn thì trời càng sáng. Còn chuyện mai Bùi Cẩn có nổi giận không thì chẳng liên quan gì đến cô. Cô muốn đi thì cũng phải có đường mà đi chứ, cô cũng là "nạn nhân" ở đây.
Rõ ràng cô tới giúp mà, tại sao phải nhìn sắc mặt anh? Mơ đi.
Hạ Nhuyễn lườm anh một cái. Cô mệt đến mức mí mắt đánh nhau liên tục, lườm cũng chẳng có sức.
Cô vòng sang bên kia giường, nhhắny lấy hai cái gối đặt giữa cô và Bùi Cẩn như một ranh giới, còn cẩn thận dùng tay ấn chặt, rồi mới yên tâm nằm sát mép giường.
Cô quay đầu sang nhìn anh cảnh giác. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, gương mặt như tượng tạc của anh mang vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng lại có sức hút kỳ lạ khiến người khác dễ dàng đắm chìm.
"Không phải chỉ có cái mặt đẹp thôi sao? Ai mà chẳng có." Hạ Nhuyễn lẩm bẩm, hy vọng sáng mai anh nổi điên xé hợp đồng rồi đuổi cô đi cho rảnh nợ.
Cô kéo chăn trùm kín đầu, quay lưng về phía Bùi Cẩn rồi đưa tay tắt đèn.