Hà Vân Châu chỉ liếc qua bóng dáng hai người kia, giọng thờ ơ "Không phải người đó thì có giở trò gì cũng vô dụng thôi."
Mặc Thiên Thần bật cười, không đồng tình "Là Bùi Cẩn nói vậy với cậu à? Hay Vân Thư nói?"
Sắc mặt Hà Vân Châu sầm xuống, không đáp. Mặc Thiên Thần nhìn thẳng hắn mấy giây "Dù chúng ta có là đối thủ cạnh tranh, cũng không thể để Bùi Cẩn thật sự dính dáng tới Trương Vân Thư." Chẳng qua là cô ta đơn phương mà thôi.
"Cô ấy sắp về nước rồi, Hạ Nhuyễn chắc chắn sẽ làm ầm lên cho xem."
Hà Vân Châu đẩy gọng kính mảnh bằng ngón tay, giọng trầm thấp "Cô ấy có làm ầm thế nào cũng không liên quan đến tôi, nhưng nếu dám làm tổn thương Vân Thư…"
Ánh mắt luôn dịu dàng kia giờ qua lớp kính lại trở nên lạnh lẽo đáng sợ.
Mặc Thiên Thần dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt dõi theo Hạ Nhuyễn đang cố gắng đưa Bùi Cẩn lên xe, khẽ thở dài "Ai mà chẳng vậy…"
Lúc này, Hạ Nhuyễn đâu hay biết chỉ vì đỡ một người mà lại khiến hai nam phụ nổi giận với mình. Vất vả lắm mới đỡ được Bùi Cẩn lên xe, cô toan ngồi vào ghế phụ thì kéo cửa mãi không được…
Hạ Nhuyễn "???" Ánh mắt nghi hoặc nhìn sang tài xế.
Tài xế lảng tránh ánh mắt cô "Hạ tiểu thư, dây an toàn ghế phụ bị hỏng rồi ạ."
Ánh mắt cô dừng lại trên sợi dây an toàn như mới tinh, chẳng còn lời nào để nói, đành ngồi vào ghế sau, nép sát vào cửa xe, sợ nam chính bất ngờ phát rồ lên vì rượụ
Không khí trong xe tràn ngập mùi hương lạnh lẽo của hoa mai trên người Bùi Cẩn. Anh ngồi yên tĩnh, dáng vẻ thanh nhã tựa vào ghế sau, nếu không vì mùi rượu, cô còn tưởng anh đang giả vờ ngủ.
"Quản gia, chú đưa Bùi tiên sinh về nơi hắn ở thường ngày trước rồi hẳn đưa tôi về biệt thự." Hạ Nhuyễn không quên dặn tài xế.
Tài xế nhớ lại lời ông cụ Bùi dặn "Xin lỗi, Hạ tiểu thư, ông cụ nói tối nay Bùi thiếu gia ở đâu thì cô cũng phải ở đó." Ông cụ vì muốn tác hợp họ mà không tiếc tâm huyết.
Hạ Nhuyễn "…"
"Không sao, chú cứ nói là tôi yêu cầu, chú cứ đưa Bùi tiên sinh về trước đi." Cô không đời nào chịu ngủ chung một biệt thự với anh.
Đừng nói cô khó chịu, chỉ sợ sáng mai anh tỉnh dậy lại nghĩ cô đã làm gì anh, rồi tưởng cô quyến rũ hay dụ dỗ anh thì to chuyện.
Tài xế vừa lái xe vừa khó xử từ chối "Hạ tiểu thư, xin đừng làm khó tôi, tính ông cụ cô cũng biết rồi đấy, lỡ ông ấy nổi giận thì tôi không gánh nổi đâụ"
Nghe đến ông cụ, Hạ Nhuyễn cũng chẳng nỡ ép thêm, im lặng tựa vào cửa sổ, ngẩn người.
May mà Bùi Cẩn yên tĩnh, xe cuối cùng cũng dừng trước cổng biệt thự. Biết là tránh không nổi, cô cũng không do dự nhiều, nhanh chóng xuống xe định kéo anh xuống thì phát hiện nặng dã man
Dùng hết mấy kiểu đỡ cũng không xong, cô quay sang định nhờ tài xế giúp thì nhìn thấy ánh mắt trốn tránh.
Hạ Nhuyễn gần như hết sức chịu đựng, biết chắc là ý ông cụ, đành vòng tay ôm eo Bùi Cẩn kéo anh ra khỏi xe.
Nhìn từ xa giống hệt như cô đang tựa vào lòng Bùi Cẩn, mặt Hạ Nhuyễn đỏ bừng muốn chửi thề "Nặng chết đi được "
Cằn nhằn một câu đầy bất mãn, cô nghỉ một chút rồi tiếp tục đỡ anh vào nhà. May mà cổng nhà gần, không thì cô chết mất.