43.2
Vốn dĩ cô nghĩ rằng hành động của mình nắm chắc phần thắng, đánh xong là có thể bỏ chạy.
Nhưng không nghĩ đến, lúc tay của cô mới chạm vào trán anh, bỗng nhiên anh nhấc tay, bắt lấy cổ tay cô, lại nhẹ nhàng kéo một cái, cả thân thể cô đều không khống chế được mà nhào lên người anh.
Anh thuận thế dựa lưng vào cửa xe, vững vàng đón được thân hình nhỏ xinh của cô, hai bàn tay đan lại giữ eo cô, đem cô ôm vào trong lòng.
Toàn bộ hơi thở đều là hương vị của chú, Nguyên Nguyệt Nguyệt cảm thấy thân thể của mình sắp nổ tung rồi, muốn bò dậy, nhưng làm thế nào cũng không địch nổi bàn tay đang ôm eo kia.
"Chú buông ra! " Giọng nói bởi vì khẩn trương mà trở nên khàn khàn, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dĩ nhiên đều nhiễm sắc hồng.
"Nguyệt nhi. " Khóe miệng anh câu lên thành một độ cong nhàn nhạt, "Không phải chính em là người nhào vào ngực tôi sao? "
"Tôi nào có! "
"Vốn không phải là muốn ôm tôi một cái rồi bỏ chạy sao? " Anh an tĩnh nhìn chăm chú cô, "Bây giờ, tôi thành toàn cho em. " Giọng điệu rất chi là hiển nhiên.
Cô kinh ngạc nhìn anh, bẻ cong sự thật còn có thể nói chắc chắn như vậy sao, soái khí trên khuôn mặt làm tăng lên vẻ điên cuồng mà tự tin, khiến cô cũng tự giác thấy hoài nghi, có phải thật sự là mình muốn ôm chú không.
Sao lại vậy được!
"Buông ra! " Cô lại quýnh lên vôi vội vàng vàng.
"Nguyệt nhi. " Anh nhướng mi, "Là em đè lên tôi, hẳn là em nên đứng dậy. "
"Chú......chú ôm tôi, sao tôi đứng dậy được...."
"Có sao? " Giọng nói gợi cảm không lộn xộn.
Ồ!
Hô hấp Nguyên Nguyệt Nguyệt cứng lại—— cái tay trên eo sao lúc này không thấy ?
Nhìn khuôn mặt biểu tình đầy vô tội, cô thật sự bắt đầu hoài nghi có phải mình xuất hiện ảo giác hay không.
Thực đáng chết!
Cô còn không có đói khát đến mức nhìn thấy đàn ông là muốn nhào lên đâu!
Cô bò dậy từ trên người anh, mặt mũi đầy chật vật.
Trộm gà không thành còn mất nắm thóc, cô trải lòng.
Nguyên Nguyệt Nguyệt mới ngồi yên ổn, nhìn ra ngoài phát hiện có vài bạn học đang cười nhìn bọn họ.
Những ánh mắt kia, có kinh ngạc, có ghen ghét, có hiếu kỳ, đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Xong đời!
Nguyên Nguyệt vô thức che mặt, xoay người, ôm chặt má vùi mình vào ghế, hét lên: "Chú! Mau lái xe chở tôi rời khỏi chỗ này! "
Chuyện vừa rồi khẳng định đều bị bạn học nhìn thấy, chắc chắn sẽ có hiểu lầm .
Cô còn mặt mũi nào để xuống đây?
"Trốn học? " Ôn Cận Thần dù bận nhưng vẫn ung dung cười, "Em muốn làm học sinh hư sao? "
Đối với ánh mắt của mấy học sinh kia, anh lộ ra mấy tia vui vẻ.
Tiếng cười trầm thấp từ lồng ngực tràn ra, anh ôn nhu nhưng lại đáng giận, hơn nữa còn thỏa mãn dương dương đắc ý, con mắt màu đen phát ra những ánh hào quang, hấp dẫn anh tuấn đến mức không thể tưởng tượng.
"Mau lái xe đi! " Cô phẫn nộ hét to, hoàn toàn không phát hiện mình đang dùng ngữ khí ra lệnh.
Anh nhíu mắt, toàn thân toát ra hơi thở nguy hiểm rồi lại từ từ tản đi.
"Sớm muộn cũng phải đối mặt, trốn một tiết học cũng không thay đổi được gì. " Giọng nói bình tĩnh không gợn sóng, trần thuật lại sự thật, "Em có thể nói cho bọn họ biết, tôi chính là chồng em, cho nên, như vậy rất bình thường. "
Nguyên Nguyệt Nguyệt nghiêng mặt, "Nói dối một lần là phải nói dối một lần khác, bất tri bất giác, thành nói dối nhiều lần. Như vậy thú vị sao? " Giọng nói ngọt ngào và trẻ con đầy nghiêm túc.
Ôn Cận Thần nhìn Nguyên Nguyệt Nguyệt thật sâu, mắt đại bàng có rất nhiều phức tạp thâm thúy, bàn tay vô thức bóp chặt thành nắm đấm, bầu không khí trong xe thay đổi nhanh chóng.
"Chú......chú. " Nguyên Nguyệt Nguyệt không khỏi chột dạ.
Cô luôn giả trang Nguyên Tư Nhã, không phải là cô đang nói dối mọi người sao?
"Đi đối mặt. " Ôn Cận Thần sờ tóc Nguyên Nguyệt Nguyệt, "Nghe lời. "
Mặt đầy vạch đen, không phục mà hung hăng bấm véo vào cánh tay anh một chút, mới tính toán giải hận.
"Chú lái xe cẩn thận, trên đường nhớ chú ý an toàn. " Đang nói, cô mở cửa xe ra, cố gắng không để ý ánh mắt bạn học, chạy chậm rời khỏi.
Nhìn bóng lưng chạy trốn của cô, khóe miệng anh nhếch lên cười nhạt, trong lúc nhất thời lại không có thể rời mắt......
Mà bên phía Nguyên Nguyệt Nguyệt lại loạn thành một đống, mấy nữ sinh đuổi theo cô, một mực đuổi tới phòng học, hung hăng dò hỏi đến cùng quan hệ của cô với Ôn Cận Thần là cái gì?