⬅ Trước Tiếp ➡
41.2
Vào lúc này, Cô nên lặng lẽ biến mất, không nên quấy rầy thời khắc hẹn hò tốt đẹp của chú với mỹ nữ mới đúng.
Ôn Cận Thần nhìn chằm chằm Nguyên Nguyệt Nguyệt, giọng nói tàn nhẫn lạnh lùng của anh vang lên: “Đi đâu?”
Nguyên Nguyệt Nguyệt dừng bước, quay đầu lại, cười nói: “Tôi đi nhà vệ sinh nha! Hai người cứ trò chuyện đi, yên tâm đi, ta sẽ đi rất lâu đấy, hai người cứ từ từ nói chuyện, muốn đi đâu thì cứ đi ngay, không cần để ý tới tôi.”
“Cô gái đáng chết này!” Đôi mắt của Ôn Cận Thần đang bừng bừng lửa giận, “Em ngồi xuống ăn đàng hoàng cho tôi!”
Nụ cười trên khóe môi Nguyên Nguyệt Nguyệt vô cùng chói mắt, như đổ thêm một thùng dầu lên cơn lửa giận của anh.
“Chú.” Nguyên Nguyệt Nguyệt vội vàng nháy mắt với Ôn Cận Thần, “Chú không cần để ý tới tôi đâu, thật đấy! Tôi cũng đã ăn no rồi, không phải bạn của tôi đang đứng bên ngoài đợi tôi sao? Trước hết tôi…”
Cô sợ đến mức không thốt ra nổi chữ “đi”.
Lúc này gương mặt lạnh lùng của Ôn Cận Thần đã méo mó cả rồi.
Nhìn gương mặt thuần khiết non nớt của Nguyên Nguyệt Nguyệt, lòng bàn tay của anh ngứa ngáy một hồi, thật muốn nhéo một cái vào cái cổ mềm mại kia.
Đáng ghét là, cô lại cố ý làm ra những hành động ấu trĩ như thế nhưng toàn bộ lại xuất phát từ chủ ý trong lòng.
Đã bị cô chọc giận nhiều lần, anh không bị bệnh tim thì cũng vì giận mà sinh bệnh, sau đó, có thể trực tiếp đi chầu tổ tiên rồi.
Nhìn tình cảnh trước mắt, ánh mắt người phụ nữ kia toát lên hận ý nồng nặc.
Từ nãy tới giờ, Ôn Cận Thần hoàn toàn xem cô như không khí.
Trong mắt của anh chỉ có đứa trẻ còn chưa dứt sữa kia thôi à?
Cô ta so với đứa bé ngực còn chưa phát triển kia kém hơn chỗ nào chứ?
Ai cũng biết, Ôn Thi Vận cô ta đối với Ôn Cận Thần là vừa gặp đã yêu, cô ta đã chịu đựng khắc khổ nỗ lực từ bé, vì muốn trở thành thiếu phu nhân của Ôn gia mà trói buộc mình. Nâng cao bản thân nguyện trở thành một người phụ nữ có thể sánh đôi với anh.
Nhưng thế mà anh lại chọn kết hôn ới đứa con nít này?
Tạm thời kìm nén căm hận xuống, sắc mặt Tiêu Thi Vận vui vẻ, đối mặt với Nguyên Nguyệt Nguyệt, nhẹ nhàng nói: “Tư Nhã, cô có nhớ tôi không? Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.”
Hô hấp của Nguyên Nguyệt Nguyệt bỗng nhiên cứng lại, người phụ nữ kia biết chị mình à?
Xong đời!
Sao mà cô biết được bạn bè của chị?
Da đầu Nguyên Nguyệt Nguyệt tê rần, lén lút liếc nhìn Ôn Cận Thần, gân xanh trên trán anh đã nổi lên, cô chỉ có thể thu hồi ánh mắt lại, không biết nên nói gì mới phải.
Cô không thể trả lời là “Biết” được, dẫu sao thì, cô còn không biết họ của người phụ nữ kia là gì.
Cô cũng không thể đáp rằng “Không biết.”, bằng không, nếu như người phụ nữ kia nói ra địa điểm đã từng gặp mặt, vậy thì càng không giống hơn.
Trong chốc lát mọi chuyện bại lộ, cha mẹ sẽ không tha cho cô.
Đầu óc Nguyên Nguyệt đình chuyển động cấp tốc, đôi mắt đột nhiên trơn to, nhuốm màu gian xảo.
“Đều là bạn!” Gương mặt Nguyên Nguyệt Đình mang đầy ý cười vui vẻ, nhìn người phụ nữ hỏi: “Một mình cô tới đây dùng cơm sao, nếu như không ngại thì có thể ngồi cùng nhau được chứ? Chú, chú có đồng ý không?”
Ánh mắt muốn giết người của Ôn Cận Thần càng trở nên hung ác, Nguyên Nguyệt chỉ có thể lờ đi như không nhìn thấy.
Trong loại tình huống như này, các duy nhất để cô che dấu là khiến lực chú ý của người phụ nữ kia đặt lên người chú.
Rồi sau đó, cô mới an toàn.
Quản Nhiên, Tiêu Thi Vận nhìn về phía Ôn Cận Thần, chờ anh đáp lời.
Ôn Cận Thần cố đè lửa giận trong lòng xuống, anh thực sự rất muốn nói “Được” rồi sau đó khiến con bé ngốc nghếch kia tức giận.
Nhưng với tình huống này, căn bản cô chẳng hề giận chút nào, chỉ biết khiến anh tức chết.
“Ăn xong chưa?” Ôn Cận Thần nhẹp mấp máy môi, “Đi!”
“Dạ.” Nguyên Nguyệt liếc nhìn đồ ăn trên bàn.
Lúc này mới ăn được có vài miếng.
“Thần!” Tiêu Thi Vận bước lên phía trước, nhận thấy vẻ chán ghét của Ôn Cận Thần, cô ta chỉ có thể lui lại, không cam lòng hét lên: “Nghe nói người phụ nữ kia đã trở về rồi!”
⬅ Trước Tiếp ➡