40: Nhất đinh anh phải nghẹn lâu như trời đất.
Nguyên Nguyệt Nguyệt càng nghĩ càng nhiều, càng nghĩ càng sợ hãi, ngay cả nước mắt cũng không kịp chuẩn bị vội vàng rơi mấy giọt.
Cô gái trong ngực vô cùng run rẩy, Ôn Cận Thần chỉ có thể rời khỏi người cô, “Tiếp thêm chút nữa.” Ngữ khí thô thô.
“Chú.” Cô co người nằm sang bên cạnh, “Tôi còn có lớp.”
“Được.” Anh nghiến răng, “Biến đi.”
Cô đứng dậy chạy về phía cửa, sau khi mở cửa còn dừng chân nói, “Chú, chú vân nên dùng cặp nhiệt độ xem nhiệt độ cơ thể ra sao đi, nhớ kỹ sau khi bị bệnh không thể uống rượu đó!”
Nói xong liền nhanh chân chạy mất.
Ôn Cận Thần cầm lấy điện thoại, động tác thô lỗ gọi điện chop tm.
“Ở đâu?” Ôn Cận Thần hỏi.
“Phòng bên cạnh cậu.” Hiển nhiên Phương Tử Mạch còn đang mơ ngủ.
“Mau dậy đưa cô ấy về, cô ấy còn đang mặc đồ ngủ.” Ôn Cận Thần nói xong liền cúp điện thoại.
Không thể không nói thật sự có đủ phiền muộn.
Lửa do cô châm xem ra chỉ có thể tự mình giải quyết.
Trong khoảng thời gian gần đây, thật đúng là oan ức cho nó…
Phương Tử Mạch dùng tốc độ nhanh nhất rời giường, đứng ở cửa khách sạn chặn Nguyên Nguyệt Nguyệt.
“Anh đưa em về.” Phương Tử Mạch cười nói.
“Không cần, tôi tự ngồi xe về.” Nguyên Nguyệt Nguyệt nhanh chóng từ chối.
Phương Tử Mạch chỉ chỉ quần áo trên người Nguyên Nguyệt Nguyệt, cô mới xấu hổ chỉ có thể cúi đầu.
Không còn cách nào khác.
Ngồi xe người quen về dù sao cũng an toàn hơn.
Tâm trạng Phương Tử Mạch đặt biệt tốt, vừa lái xe vừa lôi kéo Nguyên Nguyệt Nguyệt nói chuyện phiếm.
“Tiểu bảo bối, em có bạn thân không? Tính cách giống như em ấy? Giới thiệu cho anh đi, anh độc thân.”
“Không, không có.”
“Đáng tiếc thật!” Phương Tử Mạch lắc đầu, “Sao chuyện gì tốt cũng bị tên kia cướp mất vậy?”
“Hì… hì hì…”
“Em đừng sợ anh, em biết anh thích em đến thế nào không?”
“…”
“Này! Đừng hiểu lầm, anh không chỉ kiểu thích kia.” Phương Tử Mạch phấn khởi, “Em có biết không, sau khi em xuất hiện, vẻ mặt tên kia rất sinh động, trở nên vui vẻ hơn nhiều! Nhưng em bảo bối của cậu ta giúp anh vui vẻ hơn. Lưu số anh lại, sau này cậu ta bắt nạt em, em hãy tìm anh!”
“Cảm ơn!”
“Tối hôm qua không cho cậu ta đạt được chứ?” Phương Tử Mạch gợi chuyện, “Vừa rồi anh cố ý đến thăm cậu ta một chút, dáng vẻ kia, ha ha ha…”
Mắt Nguyên Nguyệt Nguyệt tràn đầy king ngạc, đây rốt cuộc…. là bạn bè sao?
“Làm tốt lắm!” Phương Tử Mạch khích lệ, “Tiểu bảo bối, em phải kiềm chế cậu ta như thế, kiềm nén cậu ta càng lâu càng tốt! Nhất định không để cho cậu ta tùy tiện đạt được. cô gái à, biết không?”
“…”
“Cuộc sống nhàm chán một đời của anh, toàn bộ giải trí đều nhờ cậu ta nên mới có động lực sống tiếp.
Nguyên Nguyệt Nguyệt bối rối nghe âm thanh Phương Tử Mạch cười đến không kiêm chế nối, cô luôn có cảm giác người đàn ông lạc quan và vô lại này thật ra trong lòng anh ta có rất nhiều đau khổ, rất nhiều, rất nhiều đau khổ.
Khi người ta có đau thương tới mức nhất đinh mới có thể biểu hiện ngang bướng được như thế?
…
Cùng chú ôm nhau ngủ cả đêm, người mà Nguyên Nguyệt Nguyệt không có cách nào đối mặt nhất chính là dì Quế.
Tối hôm qua lúc cô ra khỏi biệt thự, còn lời thề son sắt không bao giờ phản bội chồng, dì Quế luôn nói tin cô, để cô ra ngoài.
Nhưng cô… không thể xứng đáng với sự tin tưởng kia.
Lời xin lỗi nghẹn ở trong miệng, Nguyên Nguyệt Nguyệt không biết mình có thể nói cái gì, đổi quần áo vội vàng đến trường, trong đầu vẫn luôn là cảnh tượng ở bên chú, một cảnh lại một cảnh liên tục phát ra.
Một buổi sáng trôi qua, cô không nghe lọt tai kiến thức nào.
Điện thoại vang lên âm thanh ‘Ting tinh’, cô nhìn nội dung tin nhắn, là chú gửi tới hẹn cô đi ăn cơm, nói là đợi cô ở cửa phía đông trường học.
Cô sợ đến mức suýt nữa ném điện thoại xuống đất.
Gặp chú?
Không được!
Cô không biết phải dùng thái độ gì để đối mặt với anh.
Tiếng chuông tan học vang lên, Nguyên Nguyệt Nguyệt cúi người, đi về cổng phía tây cũng không dám ngẩng đầu, ôm balo chạy chậm về phía cổng tây.
Phù phù___
Cô đâm vào một lồng ngực rắn chắc.
Ngẩng đầu định mắng người nào không có mắt, trông thấy gương mặt đẹp trai của Ôn Cận Thần, hô hấp cô cứng lại, phản ứng đầu tiên là xoay người rời đi.
Thế nhưng đã chậm rồi, Ôn Cận Thần bắt lấy cổ tay cô, ánh mắt sắc bén nhìn cô, như muốn chặt đứt hơi thở của cô.
“Định chạy?” Giọng anh bình tĩnh không lay động.
“Không… không phải.” Nguyên Nguyệt Nguyệt lắp bắp nói, “Có rơi đồ ở phòng học quên chưa lấy, cho nên tôi…”
“Nghĩ đến hậu quả khi nói dối chưa?” Ôn Cận Thần cắt ngang Nguyên Nguyệt Nguyệt.
Lúc nói chuyện, bên trong đôi mắt sâu đen của anh lộ ra ý phức tạo, mang theo chút đau buồn cũng nhanh chóng bị nén xuống, tìm không thấy tăm hơi nào.
Nguyên Nguyệt Nguyệt hé môi, lại mím lại.
Cô cảm giác được, hình như chú đặc biệt quan tâm đến chuyện nói dối.
Không có bất cứ khả năng phản kháng nào, Nguyên Nguyệt Nguyệt ngồi vào ghế phụ, luôn cảm thấy xấu hổ.
Anh là thần tiên biết xem bói sao?
Vậy mà lại chạy đến cửa phía tây chặn cô?
Thật là mất mặt!
Nếu biết trước cô đã thoải mái đi đến cửa phía đông rồi.
Ôn Cận Thần nhìn Nguyên Nguyệt Nguyệt từ trong gương, thấy không sót chút nào dáng vẻ ảo não của cô, anh không không nhịn được cong khóe môi, cười vui vẻ.
“Có cái gì buồn cười!” Cô khó chịu trừng mắt nhìn anh, “Sau này, không được sự đồng ý của tôi, không cho chú đến trường đón tôi.”
Anh nhíu mày, “Tại sao?”
“Bạn cùng lớp sẽ hiểu lầm!” Cô tức giận nói.
Lần trước cô đưa anh đi dạo một vòng trong trường, đã có rất nhiều người đến tìm cô hỏi về số điện thoại của anh, cô chỉ có thể nói là hiệu trưởng sắp xếp, đó cũng là lần đầu tiên cô gặp anh, không có cách thức liên lạc.
Nhưng anh thì hay rồi, lần này anh xuất hiện trong tầm mắt mọi người, cô còn bị ép lên xe.
Lần này muốn cô tìm cớ gì để qua loa lấy lệ đây?
Nếu như cha biết cô có quan hệ thân thiết với một người đàn ông, cho dù không lột da cô cũng sẽ lấy mẹ nuôi cô ra chịu tội.
Tình nghĩa con tinh trùng kia cô đã nghiêm túc trả rồi, sau này cũng không tiếp tục phải có quan hệ nữa.
“Có phải có rất nhiều bạn học nữ muốn hỏi thăm về anh không?” Ngữ khí Ôn Cận Thần kiêu ngạo.
Dường như anh đang nói cho cô: Em nhìn đi, tôi rất quý hiếm!
Nguyên Nguyệt Nguyệt cho anh một cái liếc mắt.
Thật ra không có cách nào khinh bỉ ra mặt.
Dù sao đúng là anh ưu tú đến mức cô không có lý do để khinh bỉ!
“Nếu như anh đã thích như thế, lần sau toi sẽ nói số điện thoại của anh cho bọn họ.” Nguyên Nguyệt Nguyệt cố ý hù dọa, “Để mỗi ngày anh đều tiếp điện thoại không ngừng! Triệt để cho anh hưởng thụ cảm giác bị người ta theo đuổi.”
“Được.” Anh sảng khoái đồng ý.
Trong mắt đầy sự buồn bực, cô thô bạo dựa vào ghế ngồi, nghiêng đầu qua nhìn cửa sổ.
Quả nhiên, đàn ông không từ chối bất cứ người phụ nữ nào.
Chẳng lẽ không thể thận trọng hơn, chỉ yêu một cô gái thôi sao?
Ghê tởm!
“Thế nào?” Anh cao giọng, “Em ghen sao?”
“Chú!” Cô bĩu môi, “Đừng tự luyến, chúng ta vẫn là bạn!”
“Bạn?” Anh cười gằn, “Tôi có ba người bạn kia đã đủ nhức đầu, có thiếu bạn sao? Cái tôi thiếu chính là người yêu!”