⬅ Trước Tiếp ➡
37.1: Cô sẽ không làm việc có lỗi với thiếu gia.
Trước ánh mắt dò xét của Ôn Cận Thần và Bùi Tu Triết, cả người Nguyên Nguyệt Nguyệt nổi da gà.
Cô cố gắng lấy hết tế bào não của mình, phải nhanh nghĩ một lý do qua loa lấy lệ mới được.
Bỗng nhiên mắt cô sáng bừng lên, vẻ mặt vui sướng đến quá đột ngột cũng quá rõ ràng, dường như bật thốt lên: “Biệt danh của tôi là Nguyệt Nguyệt.”
Cũng không biết là chột dạ hay là vì chọc tức người khác, ngay sau đó cô bổ sung thêm một câu: “Người thân quen với tôi đều gọi tôi là Nguyệt Nguyệt.”
Lời vừa nói ra, một sự lạnh lẽo như bang đặc biệt dàng cho cô lao tới trước mặt, thân thể cô co rút lại, cô nhìn thấy ánh mặt lạnh lùng tàn bạo của anh bị sợ đến nhắm mắt lại.
Trời ạ!
Rốt cuộc anh là loại người gì mới có thể có khí thế đáng sợ như ma vương vậy?
Cô không có gan đối đầu với anh, nhìn về phía Bùi Tu Triết, giọng nói đều đang run rẩy: “Anh Tu Triết, chúng ta vẫn nhanh đi đi.”
Lời vừa dứt, gần như là chạy trốn chui vào xe của Bùi Tu Triết.
Khóe miệng Bùi Tu Triết mang theo một nụ cười kiêu ngạo, lái xe đuqa Nguyên Nguyệt Nguyệt rời đi.
Từ xưa đến nay Ôn Cận Thần không biết báo cứ lại tới nhanh như thế.
Hôm qua anh mới tàn nhẫn làm tổn thương cô, hôm nay liền bị cô làm tổn thương lại.
Biệt danh Nguyệt Nguyệt?
Người thân quen?
Rốt cuộc cô và Bùi Tu Triết có quan hệ gì!
Không đơn giản chỉ là bạn bè, bọn họ hoàn toàn không phải là bạn bè bình thường như vậy!
Ôn Cận Thần phát điên, điên cuồng lái xe đuổi theo mà Bùi Tu Triết cũng lái rất nhanh, rất có kỹ thuật tránh anh, lái xe về phía trước đáp trả lại anh.
Phanh gấp, đột nhiên Ôn Cận Thần không có hứng đuổi theo nữa, quay xe lái về công ty, cả người đầy sự lạnh lùng, đi thẳng đến phòng họp.
“Học.” Mỗi chữ anh nói ra đều thể hiện xúc động muốn giết người.
Thư ký biết: Xong đời rồi!
Lần trước ông chủ và bà chủ cãi nhau, các tổ trưởng trong công ty ngày nào cũng học, ngay cả thời gian về nhà tắm cũng không có.
Lần này sắc mặt ông chủ còn lạnh lùng hơn, khắc nghiệt hơn, có thể nghĩ ra được cuộc sống mà bọn họ phải trải qua.

Nguyên Nguyệt Nguyệt ngồi trong xe, ánh mắt cô vẫn luôn rời vào kính chiếu hậu, rõ ràng xe đã đi xa nhưng cô vẫn nhìn chằm chằm vào chỗ ấy, giống như nơi ấy sẽ xuất hiện gì đó.
Bùi Tu Triết nhíu mày, nhẹ giọng hỏi thăm: “Nguyệt Nguyệt, xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi anh ta nói em kết hôn?”
“Anh Tu Tiết.” giọng điệu của Nguyên Nguyệt Nguyệt chán nản, “Thả em xuống bên đường đi.”
“Nguyệt Nguyệt?”
“Em không muốn anh tham dự vào.” Nguyên Nguyệt Nguyệt lắc đầu, “Chuyện này rất phức tạp, em không mong anh gặp nguy hiểm.”
“…”
“Nếu có người hỏi anh về em, anh hãy nói em tên Nguyên Tư Nhã, Nguyệt Nguyệt là biệt danh, những chuyện khác không cần nói, càng đừng nói đến chuyện ở thành phố Z.” Nguyên Nguyệt Nguyệt căn dặn, “Anh Tu Triết, em không muốn anh xảy ra chuyện.”
“Rốt cuộc là thế nào?” Bùi Tu Triết truy hỏi.
“Đừng hỏi.” Nguyên Nguyệt Nguyệt lắc đầu, “Anh Tu Triết, đừng hỏi.”
“Nguyệt Nguyệt.” Bùi Tu Triết dừng xe bên đường, nắm chặt hai tay cô, “Cho dù là chuyện gì đều có anh ở đây, biết không?”
“Chuyện của bản thân em, em sẽ tự xử lý.” Nguyên Nguyệt Nguyệt rút tay mình khỏi tay Bùi Tu Triết, “Anh Tu Triết, tam biệt.”
“Nguyệt Nguyệt.” Bùi Tu Triết gọi một tiếng.
Nhưng Nguyên Nguyệt Nguyệt đã xuống xe, chanh chóng chạy đi, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Anh ta ngồi trong xe, nhìn hướng mà Nguyên Nguyệt Nguyệt chạy đi, ánh mắt dần trở nên ảm đạm…
Trong điện thoại thiếu đi một dãy số, hóa ra cuộc sống vẫn tiếp tục như thường lệ.
Nguyên Nguyệt Nguyệt phát hiện ra, trải qua quá trình cố gắng lâu như thế, những kiến thức trên lớp kia cuối cùng cô đã nghe hiểu được, đến khuya về nhà còn phải tự học tiếng Anh thật sự rất mệt mỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡