⬅ Trước Tiếp ➡
35.2: Sao anh ấy có khả năng thích cô.
Thu ký không dám thở mạnh, quay đầu nhìn bà chủ, lại nhìn ông chủ, muốn khuyên nhưng không dám mở miệng.
Bước chân chạy đi lộn xộn yếu ớt, Ôn Cận Thần hận thính lực của mình lại tốt như thế, vậy mà lại loại bỏ mọi thứ chỉ để ý âm thanh cô phát ra.
Rốt cuộc anh cũng dừng chân lại, lúc quay đầu cửa đã trống không.
Vừa rồi khi trông thấy anh đầu tiên, trong mắt cô có ánh sáng, chắc chắn là vui sướng.
Anh tức giận cho nên đã nhẫn tâm dập ánh sáng đó.
Vốn cho rằng anh sẽ vô cùng vui sướng, tưởng rằng anh kiêu ngạo không để ý đến cô, tưởng rằng anh đã thắng.
Nhưng lúc này anh mới chợt hiểu, hóa ra anh luôn đứng ở vị trí của kẻ thu cuộc, ước mơ vị trí chiến thăng bên cạnh cô, vì chiếm không được mà tức giận.
Cảnh sát ở ngay gần đó nhanh chóng đến.
Ôn Cận Thần đi qua, cắt ngang Tô phu nhân đang nói dối không chớp mắt: “Tô phu nhân đổ oan cho người khác, việc này xử thế nào?” Giọng nói lạnh lùng đến thấu xương.
Nghe anh nói, sắc mặt Tô phu nhân sụp đổ trong nháy mắt, yếu ớt dò hỏi: “Ôn thiếu gia? Có phải anh nhầm rồi không? Tôi đổ oan cho người khác?”
Ôn Cận Thần lười nói chuyện, nhìn thư ký bên cạnh, “Xử lý cho tốt.”
“Rõ!” Thư kí trả lời dõng dạc.
Anh ta rất muốn mời bà chủ về, để bà chủ xem ông chủ che chở cô ấy thế nào!
“Ôn thiếu gia?” Tô phu nhân ngẩn ngơ rồi sợ hãi, “Không phải lỗi của tôi mà! Tại sao muốn bắt tôi? Vừa rồi tôi...”
“Trước khi khóc lóc om sòm thì nên xem trước đối phương là ai.” Ôn Cận Thần khẽo nhíu mắt lại, ánh mắt lạnh lùng nói một câu, “Cô bé kia là vợ tôi, thiếu phu nhân của Ôn gia.”
Lời nói ra, anh nhanh chóng bước chân đuổi theo...
Nguyên Nguyệt Nguyệt vừa tức vừa hận, trong đầu lặp đi lặp lại cảnh tượng vừa rồi, hoàn toàn không nằm trong sự khống chế của cô.
Rõ ràng không muốn khóc nhưng không ngăn nước mắt lại được.
“Tại sao lại phải khóc?” Cô căm hận tự hỏi chính mình, “Không cần mặt mũi sao? Người ta có thân phận gì? Mày có thận phận thế nào? Anh ấy thấy vui vẻ nên mới choi với mày, mày thực sự cho rằng anh ấy thích mày sao? Mày ngốc! Mày đần! Mày còn thích khoe khoàn! Lời anh ấy nói mày quên rồi sao?”
Ôn Cận Thần lái xe chầm chậm đi theo xe buýt bên cạnh, xe buýt ngừng anh cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn thấy Nguyên Nguyệt Nguyệt ngồi bên cạnh cửa sổ.
Hình như cô đang khóc.
Miệng đang nói gì đó.
Chắc đang mắng anh.
Khi trông thấy anh cô đã rất vui vẻ, là bởi vì nhớ nhung hay mong chờ anh cứu cô?
Anh không biết cũng không muốn hỏi, làm những chuyện kia rất mất mặt.
Từ trước đến nay anh có thể nắm cuộc sống của mình trong tay nhưng cuộc sống lại có thêm sự bất ngờ là cô đã thay đổi mọi thứ.
Cẩn thận tính toán thời gian ở chung, không lâu nhưng cũng đã là làm cuộc sống của anh rối đến long trời lở đất.
Nhưng cô lại không biết.
Giống như cô không biết vì cô quậy trong hôn lễ hại anh tổn thất không ít.
Khoảng thời gian này anh chạy tới mấy thành phố, anh mệt mỏi đến mức ngủ không ngon giấc, tất cả đều có liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến cô.
Mà cô tiểu ác ma này làm xằng làm bậy phá hủy hết tất cả, vẫn còn có thể làm như mình oan ức.
A___
Ông trời rốt cuộc vẫn thiên vị cho cô hơn!
Đến trạm xe buýt, Nguyên Nguyệt Nguyệt mang theo đôi mắt sung đỏ xuống xe, anh chỉ có thể xuống xe theo, đi theo sau cô mấy chục mét, thấy lờ mờ bóng lưng của cô.
Không muốn đi quá gần cô.
Cũng không muốn bị cô phát hiện.
Nếu không anh sẽ không kìm nổi mà đi gần đến an ủi.
Trong lòng còn một nghi vấn___ anh đã giải quyết chuyện tài chính của Nguyên gia, còn cùng Nguyên gia đặt bút ký một hợp đồng gần như cho họ tiền.
Việc này hoàn toàn là nể mặt cô.
Theo lý mà nói cô có thể làm một đại tiểu thư kiêu ngại, sao còn phải ra ngoài làm công?
Chẳng lẽ cô còn bí mật mà anh không biết?
⬅ Trước Tiếp ➡