⬅ Trước Tiếp ➡

Tú Uyên nằm phịch trên giường , mệt mỏi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến giờ cơm tối, lại ăn thêm một chậu thức ăn cho chó mới qua ngày. Số cô khổ quá mà, sáng sớm bị tên lưu manh nào đó 'ăn' về nhà lại ăn cẩu lương. Mệt mỏi , quá mệt mỏi
Kể từ sau hôm đó, Tú Uyên luôn tránh mặt Vương Triết , thấy anh như gặp quỷ lập tức chạy đi. Trong thời gian này, nhà trường tổ chức thi thử cho học sinh 12, áp lực điểm số đè nặng , ngay cả học bá Tú Uyên cũng không thoát, nhiều người ngày đêm không ăn không ngủ chăm lo ôn bài. Cũng vì thế mà trong lớp nhìn ai cũng như sắp đi đời nhà ma.
Chuyện này đương nhiên thầy giáo chủ nhiệm của chúng ta phải lo lắng rồi Ngày nào cũng làm công tác tư tưởng, cơ mà bọn trẻ vẫn không bớt lo khiến anh đau đầu không thôi. Làm sao để bọn trẻ vừa chăm học lại đừng chăm quá rồi sinh bệnh? Haiz... Lại còn cô lớp trưởng của anh cứ tránh mặt anh , khiến anh vừa hối hận vừa tự trách ' giá mà anh đợi thêm tí nữa rồi ăn cô có phải hơn không?'
Nhưng rất nhanh, không cần anh nghĩ cách tiếp cận, cô đã tự tim đến. Hôm nay, sau tiết cuối cô vội lấy đồ chạy theo sau anh , gọi theo
Thầy, đợi em với .
Có chuyện gì ? Emói đi .
Chuyện này...nó...
Tú Uyên ấp úng không thành cầu nên Vương Triết đành nắm tay cô kéo vào phòng làm việc của mình để cô ngồi xuống , nói
Bây giờ em nói đi .
Tú Uyên lo lắng, cô chợt oà khóc
Thầy phải làm sao đây? Huhụ..hình như...em có rồi huhụ..
Thấy cô khóc, Vương Triết vội ôm cô vào lòng dỗ dành
Ngoan, không khóc. Nói thầy nghe em có gì ?
Hình như ...hức...có thai ...hức...rồi ạ
Tú Uyên nức nở, nhỏ giọng nói.
Cái gì ?...
Cái gì??...
Tú Uyên lau nước mắt ngước lên nhìn anh
Thầy như vậy là sao hả? Tại ai nên mới vậy chứ ? Huhụ..
Nói xong cô lại oà khóc, Vương Triết nhận ra mình hơi quá nên vội ngồi xuống ôm cô an ủi
Thầy chỉ hơi ngạc nhiên thôi, em nín đi đừng khóc, em đi khám chưa ?
Cô lắc đầu nói bằng giọng mũi " nhỏ vậy ai dám đi mình "
Vậy sao em biết có thai?
Anh lại lo lắng hỏi tiếp.
Tú Uyên lau nước mắt ngồi nghiêm chỉnh kể ra những triệu chứng gần đây của mình. Nào là kén ăn, không muốn ăn. Nào là buồn nôn, hay ngủ. Nào là hơi chóng mặt, sức khoẻ không tốt, mùa dâu rụng chậm trễ ...lại còn nói thêm
Em mua que thử  thai rồi ,nó báo hai vạch này. Mà cái này tận 5 nghìn, đi xa thật xa mới dám mua đó Cô bán hàng còn nói cái này chất lượng lắm luôn Cô  ấy  còn  nói hôm sau lại mua ủng hộ cô ấy nữa nha
Vương Triết phì cười, chuyện đến mức này rồi mà cô còn như vậy, tính sao với cô nhóc này đây
Vậy hôm sau vẫn muốn mua nữa hả?
Ừm, cô ấy nói vậy rồi thì phải mua giùm chi, quen mà.
Vương Triết thật muốn xem trong não cô có gì? Mua que thử thai lại còn quen với chả biết, đúng là được cái này mất cái kia. Học cho cố vô rồi không biết cái gì. Chẳng trách ông bà ta có câu học nhiều ngu nhiều, học ít ngu ít, không học không ngu
2
Vương Triết đành dừng đề tài này lại rồi hỏi cô
Giờ em muốn giữ hay bỏ đây?
Cô lại nhìn anh chằm chằm , dáng vẻ tức giận có chút uất ức, mắt long lanh nước tựa như sắp khóc lần nữa
Ai mà biết chứ? Nên mới đi hỏi thầy , còn không ai mà thèm.
Thôi thôi...thầy xin. Ta giữ bảo bối lại nhé, thầy chịu trách nhiệm mà. Học xong rồi cưới nhá
2
Nhưng ...ba mẹ ...em không biết đâụ Ba mẹ đánh chết mất, còn sợ bị mắng nữa ...hix hix...


⬅ Trước Tiếp ➡