⬅ Trước Tiếp ➡
Cô liếc hắn, hắn lại dụ dỗ cô ư! Hừ! Đâu có dễ!
- Chiều nay tôi có hẹn với bạn rồi!
---
Chỉ là...
Ánh mắt hắn nổi lên một tia đa nghi, bạn sao?
- Là nam hay nữ!
Hắn lạnh giọng nói với cô, không khí đột ngột trở nên căng thẳng!
- Nam hay nữ cũng không liên quan tới anh!
Cô khoanh tay tính bỏ đi, cái tính tình ghen tuông đó của hắn cô còn lạ gì, bạn gái thì cô đếm không xuể, còn bạn nam thì chỉ trên đầu ngón tay.
Mộc Mộc vừa nắm tay vặn thì bị hắn giữ lại. Bàn tay to lớn vòng qua chiếc eo con kiến, đầu hắn gục sát vào cổ cô, hơi thở nóng phà vào chiếc cổ trắng nõn nà.
- Anh xin lỗi! Đừng giận nữa! Em mà lạnh nhạt với anh thì anh sẽ chết cho em xem đó!
Ôi trời! Cô cũng lạy độ mặt dày của hắn luôn! Rõ ràng người đau muốn chết là cô mà!
Bàn tay to lớn lại tham lam rờ mò từng đường cong, hơi thở của hắn càng gấp gáp hơn.
Cô hoảng sợ đẩy hắn ra. Nếu thêm một giây nữa thôi là cô coi như lại bị "lên thớt" lần nữa.
Gương mặt đỏ ửng, đôi môi hơi rung rung, bàn tay run rẩy chỉ về phía hắn!
- Anh... Từ hôm nay đừng bước vào nhà nữa!
Cô chỉ thẳng mặt tuyên bố, lời lẽ đầy sự phẫn nộ. Hắn thực sự quá nguy hiểm!
Nói xong cô chạy thẳng ra ngoài, không là sẽ bị hắn giữ lại mất!
Hắn vẫn ngơ ngác ở đó, ánh mắt đang nhìn cô đột nhiên cúi xuống nhìn " thằng nhỏ".
Nó đã căng cứng từ lúc nào không hay!
Cấm túc 1 tháng đã là quá rồi!
Đằng này còn không được vào nhà!
Hắn...sẽ ra sao đây! Cô chơi chiêu này quả thực... quá độc rồi!
Vừa đi, Mộc Mộc vừa cầm điện thoại xem gì đó, khuôn mặt trông rất hả hê, sung sướng.
Một tin nhắn lại đến, đây đã là lần thứ 30 rồi.
Nội dung chỉ duy nhất một câu " Vợ ơi, anh biết lỗi rồi! Đừng giận anh nữa nha!", người gửi "Chồng yêu cute phô mai que".
=======Truyện Ngôn Tình Tiểu Thuyết Tổng Tài ====
Hừ! Để coi hắn được bao lâu! Dám sắc lang cô hả?
Đang mải miên suy nghĩ, cô vô tình va vào một người phụ nữ, giấy tờ của cô ấy rơi hết xuống đất, cô hốt hoảng cúi xuống nhặt, thật là có lỗi mà!
- Xin lỗi, thật lòng xin lỗi cô, của cô đây.
Cô lúi húi xếp gọn xấp giấy tờ rồi hai tay đưa cho người phụ nữ kia.
Cô ngẩng mặt lên nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ kia, cô ấy rất xinh đẹp nhưng gương mặt có hơi xanh xao, bàn tay thì đang sờ bụng, ánh mắt thì vô hồn không có sức sống...
Cô cũng hiểu được phần nào...
Cô ấy nhìn rất mệt mỏi...
- Cô có sao không? Có cần tôi giúp gì không?
Người phụ nữ kia chỉ lắc đầu rồi bỏ đi, ánh mắt vô cùng khó hiểu, cô ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Cô gái kia đi được 5, 7 bước gì đó thì cô mới quay gót đi, nhưng dưới chân lại vô tình đạp phải cái gì đó.
Hửm! Cái gì đây! Một tờ giấy khám thai...
Thì ra tên cô ấy là...Tố Tố!
- Này cô ơi, cái này của cô phải không?
Cô nhanh chóng chạy lại về cô gái tên Tố Tố kia! Ánh mắt cô ấy đúng thật rất đẹp nhưng ẩn chứa trong đó...sao lại là nỗi buồn chứ!

⬅ Trước Tiếp ➡