⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Kiều không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý nhận đồ bà nội tặng. Cô lén nghĩ trong lòng, cùng lắm thì dùng số tiền này để mua thêm đồ ăn ngon cho Tần Dược vậy. Anh là quân nhân nên phải bồi bổ thân thể mới được.
Cũng vì nguyên nhân này nên bây giờ trong tay Cố Kiều đang có tám trăm đồng tiền tiết kiệm. Ở niên đại này thì đây chính là một số tiền khổng lồ, cô nhất định phải giữ tiền thật cẩn thận mới được.
Tần Dược rất nhanh đã quay lại, trong tay cầm một hộp cơm bằng nhôm đưa cho cô “Em ăn đi.”
Hộp cơm vừa được hâm nóng lại bằng nước ấm nên vẫn còn chút hơi nóng bốc lên, Cố Kiều nhìn về phía anh “Anh không ăn à?”
“Anh không cần.” Tần Dược lấy từ trong hành lý ra hai cái bánh bao, đây là bánh mà trước đó Tần lão thái thái bảo bọn họ mang theo để ăn trên đường.
Tuy nói là bánh bao nhưng nó không thể so với bánh bao trắng vừa mềm vừa ngon ở đời sau được. Trước đó Cố Kiều đã từng ăn thử một cái, cũng chính là so với nuốt trấu thì tốt hơn một chút, không nói đến việc chả có hương vị gì, nhưng quả thực là khó có thể nuốt xuống.
Cô nghĩ nghĩ một lúc rồi lấy một cái hộp đồ ăn từ trong túi của mình ra, mở nắp hộp rồi nói “Vậy anh ăn cái này đi.”
Chai này là khi cô còn ở nhà họ Cố, thừa dịp Vương Mai Hoa không ở nhà thì lén dùng măng mùa xuân hái trên núi để ướp thành măng ngâm.
Kiếp trước Cố Kiều là bà chủ của Nông Gia Nhạc, không chỉ có thể xử lý tốt mọi việc xung quanh mà còn có một tay nghề nấu ăn mà ai ăn thử cũng đều phải khen ngon.
Măng mùa xuân tươi mới được rửa qua bằng nước nên không còn vị chua nữa, bên trên còn phủ một lớp tương ớt đỏ tươi khiến người ta vừa nhìn đã muốn ăn luôn. Sau khi ăn vào thì vừa thơm ngon vừa cay cay, miếng măng cũng vô cùng non mềm, mặc dù là không thể ăn no bụng bằng bánh bao nhưng cũng khiến người ta có thể ăn nhiều thêm mấy miếng.
Bác gái ngồi đối diện vừa mới nhìn thấy hộp cơm trên tàu hoả còn có thể nhịn không ăn vì sợ giá cả đắt đỏ, bây giờ nhìn thấy hộp măng ngâm này thì thật sự không thể nhịn nổi nữa, hỏi cô “Đồng chí à, măng ngâm này của cô trông ngon thật đấy, cô có thể nói cho tôi món này làm như thế nào không?”
Bà không dám trực tiếp xin Cố Kiều bởi vì trong thời buổi này dù là thức ăn gì thì cũng đều vô cùng quý giá, thế nhưng Cố Kiều lại trực tiếp gắp một nửa chỗ măng vào nắp của hộp thức ăn rồi đưa cho bà “Bác gái ơi, bác cứ trực tiếp ăn thử đi, mùi vị cũng không tệ lắm đâu ạ.”
Bác gái liên tục nói lời cảm ơn rồi bưng măng ngâm ra ngoài. Thân thể của bác gái này không tốt nên bạn già của bà đã tiêu tốn không ít tiền để mua một tấm vé giường nằm cho bà, còn ông ấy thì lại mua cho mình vé ngồi ghế cứng. Bà phải đi tìm bạn già để ăn cùng nhau mới được.
Sau khi bác gái rời đi thì trong toa này cũng chỉ dư lại hai người Cố Kiều và Tần Dược.
Cố Kiều mở hộp cơm ra, cơm hộp trên tàu hoả cũng khá đầy đủ. Một hộp tràn đầy cơm tẻ, bên trên có không ít rau muống và thịt xào ớt xanh, bên cạnh còn có một quả trứng tráng nữa.
Cố Kiều nhìn về phía Tần Dược đang ăn bạn bao “Chúng ta ăn cùng nhau đi, nhiều món như vậy em không ăn hết được đâụ”
Tần Dược nhìn lại cô “Em ăn trước đi, ăn không hết thì đưa cho anh ăn saụ Nhớ ăn nhiều một chút.”
Cố Kiều cúi đầu bắt đầu ăn cơm. Cô xúc từ cạnh ngoài của hộp cơm vào, làm vậy dù không ăn hết thì cũng sẽ không chạm đũa vào chỗ thức ăn dư lại.
⬅ Trước Tiếp ➡