⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Quân là con trai của Vương Mai Hoa và ông Cố, không học vấn không nghề nghiệp rất nhiều năm, Vương Mai Hoa tốn không ít công sức mới có thể đưa cậu ta vào công xã học việc được. Bà ta còn đang một lòng trông cậy cậu ta có thể tìm được một người vợ trong thành nữa kìa. Nếu Cố Kiều mà tới làm loạn ở công xã thì nhất định công việc Cố Quân sẽ không thể giữ nổi nữa.
Thực ra không chỉ có công việc của Cố Quân mà Cố Kiều còn nghi ngờ của hồi môn của mẹ nguyên chủ đã bị Vương Mai Hoa cầm đi làm những chuyện mờ ám khác nữa.
Chẳng qua hiện giờ cô không có chứng cứ gì, chỉ có thể chờ sau này điều tra xong tất cả rồi lại bắt Vương Mai Hoa nhổ hết tất cả những thứ thuộc về nguyên chủ ra vậy.
Vương Mai Hoa bị lời nói của Cố Kiều dọa sợ. Bà ta giãy giụa suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ có thể xanh mặt, nổi giận đùng đùng đưa tiền cho Cố Kiềụ
Sau ngày Cố Kiều lấy lại được số tiền kia một hôm thì cũng là ngày báo cáo kết hôn của Tần Dược được phê duyệt. Ngày đó Tần Dược đạp xe đạp tới đây tìm cô, thân hình cao lớn đứng bên cạnh nghiêm túc hỏi cô “Em thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Em nghĩ kỹ rồi.” Cố Kiều cười đáp.
Cô đã suy nghĩ cặn kẽ rồi. Tuy không biết tại sao Cố Liên lại vội vàng đi làm mẹ kế của người ta rồi đẩy Tần Dược qua cho mình, nhưng trải qua nhiều ngày ở chung như vậy thì cô cũng có thể cảm giác được rằng nhân phẩm của Tần Dược tuyệt đối không có vấn đề gì.
Người ở niên đại này đều không trốn nổi vận mệnh phải kết hôn, huống chi cô còn được Tần Dược cứu từ dưới sông lên.
Hơn nữa tính cách của cô và nguyên chủ quá khác nhau, nếu ở lại đó lâu thì người trong thôn nhất định sẽ cảm thấy nghi ngờ. Nhưng nếu cô cùng Tần Dược đi tới quân đội thì không như vậy, đi rồi thì cô sẽ coi như được mở ra một cuộc sống mới.
Dù suy xét trên phương diện nào đi chăng nữa thì Tần Dược cũng đều một đối tượng thích hợp để kết hôn, Cố Kiều không có lý do gì để từ chối cả.
Chẳng qua Cố Kiều cũng có chút nghi hoặc, bởi vì những nguyên nhân này nên mới gả cho Tần Dược, còn Tần Dược thì sao? Tại sao anh lại đồng ý cưới cô cơ chứ?
Tần Dược không biết về nghi hoặc của Cố Kiều, mà cho dù có biết thì anh cũng không có ý định giải thích. Anh chỉ gật gật đầu “Được.”
Hai người trực tiếp đi lấy giấy hôn thú rồi bày hai bàn tiệc rượu đơn giản ở nhà họ Tần. Ngày hôm sau, cô và Tần Dược bắt đầu cùng nhau lên đường đi tới quân đội.
Tần Dược mua hai vé giường nằm cạnh nhau, sau khi sắp xếp đồ đạc xong xuôi, anh liền đi múc cơm. Cố Kiều đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc thì nghe thấy người ngồi đối diện cười nói “Vị đồng chí vừa mới đi kia là chồng của cô đúng không, trông cũng đẹp trai thật đấy Hai người các cô xứng đôi quá đi mất.”
Nghe thấy cách xưng hô này khiến Cố Kiều không quen cho lắm. Nếu là trước kia thì bản thân cô cũng không dám tưởng tượng rằng chỉ mới qua năm ngày ngắn ngủi mà cô giải quyết xong chuyện chung thân đại sự của mình rồi.
Nhìn bóng dáng cao lớn của Tần Dược, Cố Kiều gật gật đầu “Đúng vậy, anh ấy là chồng tôi đấy.”
Người nhà theo quân cần phải chuẩn bị rất nhiều đồ đạc, tất cả chỗ hành lý mà cô mang theo đều được nhét đầy ở dưới giường. Cố Kiều cũng không muốn thu dọn luôn bây giờ, chỉ để túi đựng tiền gọn gàng ở bên người mình.
Trong túi ngoại trừ sáu trăm đồng lấy lại được từ chỗ Vương Mai Hoa thì còn có hai trăm đồng mà bà nội của Tần Dược đưa cho nữa.
Tình huống gia đình của Tần Dược có chút phức tạp, cho tới bây giờ Cố Kiều vẫn chưa hiểu rõ hoàn toàn.
⬅ Trước Tiếp ➡