⬅ Trước Tiếp ➡
Vốn là người thích gì làm nấy, không quan tâm tới phán xét của người đời, thế nên anh ta bèn lân la tới bắt chuyện “Này, anh nói đùa hay nghiêm túc đấy? Mười đồng tiền đâu có ít, từng đó đủ cho cả gia đình người ta sống một thời gian rồi.”
Lý Đại Thuận nói không sai, vì hiện tại thu nhập một tháng của công nhân chỉ rơi vào tầm hai mươi mấy đồng thôi.
Văn Trạch Tài nhìn thẳng vào mắt Lý Đại Thuận, người này nói năng tuy không biết lựa lời nhưng tâm địa không xấu, miễn cưỡng kết giao cũng được, vậy nên anh đủng đỉnh đáp “Đối với những điều tôi nói ra, mười đồng tiền vẫn còn ít.”
Lý Đại Thuận cứng họng nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta quay phắt đầu lại hỏi “ À mà anh biết xem bói từ khi nào thế?”
Rõ ràng Văn Trạch Tài đã tới thôn này bảy năm rồi, vì ỷ mình là thanh niên trí thức nên luôn khinh khỉnh nhìn đời bằng nửa con mắt, trước giờ có ai nghe nói anh ta biết xem bói đoán mệnh gì đâu?
Văn Trạch Tài không đổi sắc mặt, cầm cuốc càng lúc càng thuận tay, tốc độ làm việc nhanh hơn thấy rõ.
“Cái này là ông nội tôi dạy, chẳng phải giờ đang chuẩn bị thi đại học sao, muốn học đại học thì phải có tiền đóng học phí và trang trải sinh hoạt chứ. Coi như tôi đang tích cóp dần đi.”
Khoé miệng Lý Đại Thuận không tự chủ được mà giật một phát, cái quỷ gì đây, không phải lừa tiền mà muốn tích cóp á? Đúng là bản tính khó dời, có chết cũng không sửa được thói kiêu ngạo, cái gì mà chuẩn bị tiền đi học đại học, bộ anh ta tự tin mình sẽ thi đậu chắc?
Rất nhanh, chuyện từ cánh đàn ông đã thổi tới nhóm phụ nữ bên này.
“Ai da, Điền Tú Phương, ông chồng nhà cô nghèo tới điên rồi hả? Ai đời lại lừa Vương Thủ Nghĩa sắp gặp tai hoạ, còn nói cái gì mà đưa cho hắn mười đồng tiền thì kiếp nạn sẽ được hoá giải.
Đúng là mặt dày vô địch thiên hạ ”
Người đang cười nhạo lớn tiếng là một phụ nữ tuổi tác xấp xỉ Điền Tú Phương nhưng trông mặt mũi cô ta hồng hào, có da có thịt hơn nhiềụ
Nghe thấy vậy, Điền Tú Phương bất chợt khựng tay, trong lòng dâng lên vài phần chua xót, cứ tưởng Văn Trạch Tài sẽ bớt bớt lại một chút, ai ngờ…
Thấy Điền Tú Phương không tiếp lời mình, Dương Diễm Cúc không những không ngại, ngược lại càng thêm đắc ý dạt dào, thao thao bất tuyệt thuật lại đầu đuôi sự tình cho mấy người xung quanh cùng nghe.
Nhớ năm đó, Điền Tú Phương cùng Dương Diễm Cúc đều là hai bông hoa trong đội sản xuất.
Dương Diễm Cúc có ý với Văn Trạch Tài trước, ai ngờ Văn Trạch Tài không thèm để mắt tới cô ta khiến Dương Diễm Cúc trước giờ luôn cao ngạo mất hết thể diện. Sau đó Văn Trạch Tài cưới Điền Tú Phương, Dương Diễm Cúc cũng nhanh chóng kết hôn với một nam thanh niên trí thức khác.
Nhưng sự đời khó đoán, không ai ngờ sau khi kết hôn số phận hai người phụ nữ lại đảo ngược cho nhaụ Chồng Dương Diễm Cúc rất sợ vợ, gần như nói gì nghe nấy, nổi tiếng là một ông chồng hoàn hảo, hai vợ chồng liên tiếp sinh được ba thằng con trai. Trong khi đó, Điền Tú Phương trái ngược hoàn toàn, kết hôn nhiều năm mới chỉ có một mụn con gái, hơn nữa cứ dăm ba hôm lại bị chồng lôi đầu ra đánh.
Vậy đó, bảo sao Dương Diễm Cúc không vui vẻ, hồ hởi như tắm gió xuân.
Tiếng cười nhạo xung quanh càng lúc càng lớn, Điền Tú Phương chỉ biết cắm đầu cắm cổ cố gắng làm cho xong để còn mau mau thoát khỏi chỗ này.
Cô rất muốn phản bác, nhưng hành động của chồng mình rành rành ra như thế, bảo cô lấy lý do gì để cãi lại người ta đây?
Đúng giờ nghỉ trưa, Văn Trạch Tài đứng ở ngã rẽ chờ Điền Tú Phương. Hành động này nhanh chóng thu hút rất nhiều ánh mắt, nhưng anh chẳng thèm để ý.
⬅ Trước Tiếp ➡