Được vợ đứng ra làm chứng, Văn Trạch Tài nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng tỏ ý cảm ơn. Tuy nhiên, hành động ngọt ngào này lại hù Điền Tú Phương giật nảy mình. Bất tri bất giác cô đỏ bừng mặt rồi luống cuống quay đi chỗ khác, trong lòng hốt hoảng không ngừng. Mãi sau bình tĩnh lại phát hiện phản ứng của mình hơi thái quá, Điền Tú Phương khổ não đỡ đầu, thầm trách bản thân. Đã là vợ chồng nhiều năm, hơn nữa anh ta lại còn đối xử tệ bạc với hai mẹ con như vậy, thế mà người ta vừa cười có một cái, thần trí mình đã thất điên bát đảo rồi. Aiz, đúng điên mà
Và dĩ nhiên động tác nhỏ này của hai người họ không thoát khỏi cặp mắt tinh tường của ông Điền. Ông nhíu nhíu mày chìm vào suy tư. Hai ngày trước, khi chứng kiến bộ dạng thảm hại của con gái cùng cháu ngoại, vợ chồng ông bực phát điên, chỉ muốn bắt chúng nó phải ly dị ngay lập tức. Nhưng sau khi về nhà bà vợ bắt đầu do dự bởi phụ nữ đã qua một lần đò lại ôm theo đứa con gái thì rất khó tái giá đi thêm bước nữa. Nghe vợ nói cũng phải, ông Điền không cố chấp làm căng mà định bụng giáo huấn cái thằng con rể này một trận. Nhưng lạ thay, ông chưa kịp ra tay dạy dỗ câu nào thì nó đã tự động thay đổi rồi. Song đây là thật lòng hối cải hay giả bộ có mục đích?…hmm…sao cũng được, cứ quan sát theo dõi ắt sẽ lòi ra ngay… Nghĩ tới đây, Điền đội trưởng liền lên tiếng “Hôm nay mấy đứa ở lại ăn cơm đi.”
Văn Trạch Tài tươi tỉnh nhận lời ngay “Dạ vâng, cám ơn cha vợ ạ.”
Trong trí nhớ của anh, tuy sống cùng một thôn nhưng rất ít khi Điền Tú Phương dám về nhà mẹ đẻ chơi chứ đừng nói tới chuyện ăn cơm chung.
Về việc gia đình cô em chồng ở lại ăn cơm, Ngô Mai cũng không có ý kiến gì vì thú thực cùng phận đàn bà với nhau, Ngô Mai rất thương cảm cho hoàn cảnh éo le của Điền Tú Phương.
Còn riêng bà Điền, bà vui vẻ ra mặt, vội vàng bắc bếp xào thêm hai đĩa trứng gà vàng ruộm, một đĩa để trước mặt ông Điền còn một đĩa thì cố ý để sát về phía hai mẹ con Điền Tú Phương.
Chính vì điều này mà Đại béo cùng Nhị béo xụ mặt giận dỗi. Sợ con trẻ làm người lớn phật ý, Ngô Mai nhanh tay gắp hai miếng trứng đặt vào chén của chúng. Phải như vậy, hai đứa nó mới chịu ngồi yên.
Bầu không khí trên bàn cơm khá ngượng ngập, mọi người lúng túng không biết nói gì nên đành yên lặng ăn, chỉ có bà Điền là liên tay tiếp thức ăn cho con gái và cháu ngoại.
Thấy chồng từ đầu bữa đến giờ không gắp thức ăn, Điền Tú Phương đang định chia một ít trứng gà từ chén mình sang cho anh. Thế nhưng chưa kịp làm gì đã bị Văn Trạch Tài phát hiện và khẽ lắc đầu ngăn cản. Lúc này có cho anh thịt rồng e rằng cũng nhạt như nước ốc mà thôi. Ai đời, chỉ một tí tẹo trứng gà cũng đủ khiến hai mẹ con cô ấy hạnh phúc tới như vậy. Cái thằng cha nguyên chủ khốn nạn này, đúng là sống uổng phí cả kiếp người mà
Tuy hai vợ chồng chỉ âm thầm ra dấu cho nhau nhưng vẫn không thể lọt qua tầm mắt của Ngô Mai ngồi đối diện. Chị không khó chịu khi mẹ chồng thiên vị cô út nhưng lại cực kỳ chướng mắt trước sự quan tâm của cô ấy dành cho chồng. Nếu thằng đó là người tử tế thì không nói làm gì, đằng này nó có ra cái giống ôn gì đâu, cho ăn chỉ tổ lãng phí của giời. Thế là trong một phút bốc đồng, Ngô Mai liền buột miệng nói ra tiếng lòng “Tú Phương đúng là thời thời khắc khắc chỉ lo nghĩ cho dượng út nhỉ? ”
Lời vừa vuột ra khỏi miệng, Ngô Mai lập tức hối hận xanh ruột. Thôi chết rồi, phen này coi như xong đời, thật là “một phút bốc đồng, cả đời bốc cứt”.