Cung Vân tranh thủ thời gian kéo cô đến sảnh phụ không người, “Sao con lại thế này, sinh nhật ba mà con còn đến trễ, đợi lát nữa mấy người Khả Nhi lại khó chịụ”
Cung Vân đã hơn 40 tuổi nhưng trên gương mặt lại không thấy một chút nếp nhăn, khi tức giận nhíu mày cũng không làm mất đi vẻ đẹp của thiếu nữ. Ánh mắt Nghê Y lập tức trở lạnh, “Là chú Khang, không phải ba.”
Cung Vân vô cùng tức giận, “Nhỏ giọng chút Quên đi, dạo gần đây con thế nào rồi?”
Nghê Y cười lạnh một tiếng, “Nếu con nói chẳng ra gì, vậy mẹ sẽ giúp con sao?”
“Mẹ giúp con cái gì? Giúp con đi cầu xin bộ xương già kia đừng bán công ty sao?” Cung Vân khinh thường, “Đừng nằm mơ nữa.”
Giọng điệu Nghê Y bằng phẳng, “Thế thì đừng hỏi nữa.”
Cung Vân bị thái độ của cô chọc tức, “Sao con có thể ngoan cố như vậy Lao lực vì cái công ty rách nát như vậy làm gì? Lỗ lã đến rối tinh rối mù, theo mẹ thấy, bán đi cũng tốt ”
“Rối tinh rối mù thì cũng là tâm huyết cả đời của ba con.”
“Ông ấy đã chết nhiều năm như vậy rồi.”
Im lặng vài giây, Nghê Y nhẹ giọng nói “Con chỉ có một người ba là Nghê Bác Minh, đồ vật duy nhất để để lại, nếu mẹ không cần thì để con bảo vệ.”
Cung Vân tức giận tới dậm chân, nóng lòng phẫn nộ thấp giọng cảnh cáo “Ít nói mấy lời này đi, lão Khang không thích nghe.”
Nghê Y gật đầu “Yên tâm, con sẽ không làm ảnh hưởng tới ngày lành tháng tốt của mẹ đâụ”
Lúc này Cung Vân mới vừa lòng, sửa sửa mái tóc mới làm, nhẫn kim cương trên đầu ngón tay rực rỡ lấp lánh “Lão Khang mua ở Paris cho mẹ.”
Nghê Y muốn rời đi.
“Con đứng lại đó cho mẹ.” Cung Vân dùng sức lực rất lớn kéo tay cô, giọng điệu bất giác căng thẳng hơn, “Lệ Chiêu sắp tới rồi, chào hỏi xong hãy đi.”
Cung Vân vẫn có chút cách để kiểm soát Lệ Khang Thật, nhưng đối với Lệ Chiêu chính là nỗi sợ hãi thấu tim gan.
Trên thực tế, không chỉ riêng bà mà toàn bộ Lệ gia và rất nhiều người bên ngoài đều sợ Lệ Chiêụ
Sắc mặt của Nghê Y tựa như mặt hồ yên ả, mặc cho gió từ bốn phương tám hướng thổi đến cũng không dao động, Cung Vân vừa nói như vậy, cô lại càng muốn mau chóng rời đi.
Màn bắn pháo hoa ngoài trời sử dụng công nghệ cao hết sức xa hoa, gia nghiệp của Lệ Khang Thật lớn nên yến tiệc đương nhiên phải dùng những thứ tốt nhất. Lúc này, không biết ai dẫn đầu hô lớn “Lệ tổng.”
Tựa như ấn phím khởi động, trọng tâm của mọi người lập tức chuyển từ màn pháo hoa trên trời ra hướng cửa.
Lệ Chiêu tới muộn, áo khoác màu đen khoác hờ trên vai, vải len tấm tấm sương lạnh, gặp phải nhiệt độ ấm áp liền hóa nước, thế nhưng mặt mày của anh lại không hề tăng một chút độ ấm nào. Người đàn ông cao 1m85 vốn dĩ dáng người đã cao to tuấn tú, khí chất ngời ngời khiến anh còn đẹp hơn cả pháo hoa rất nhiềụ
Đám tiểu bối nhút nhát sợ sệt chào hỏi.
Các trưởng bối thì câu nệ, cười nịnh nọt nhiệt tình.
Lệ Chiêu hơi gật đầu, xem như đáp lại. Anh đi tới bên người Lệ Khang Thật, giọng nói cũng thấm đẫm phong sương, không hề có độ ấm, “Ba, sinh nhật vui vẻ.”
Thể diện lớn nhất của Lệ Khang Thật chính là đứa con trai này. Cái gì mà cẩm y hoa phục, ngợp trong vàng son, cũng không thể địch lại Lệ Chiêụ Ông vô cùng vui vẻ, đến giờ phút này mới coi như thật lòng.
Cung Vân vội vàng tiến lên phía trước, thái độ hào phóng khó nén được co rúm lại, “Bên ngoài lạnh lẽo, uống chút trà nóng đi.”
Có rất nhiều đôi mắt đang nhìn chằm chằm, chờ xem người mẹ kế này mất mặt xấu hổ trước vị đại thiếu gia họ Lệ này. Ngay cả bản thân Cung Vân cũng thấp thỏm lo âu, cân nhắc nếu như Lệ Chiêu lạnh nhạt , bà sẽ kéo Nghê Y ra làm lá chắn.
Không ngờ rằng Lệ Chiêu lại thuận theo “Vâng.”