Ngoại trừ cô và Lệ Chiêu, mọi người xung quanh đều trở nên nhạt nhòa.
Thế giới chỉ còn hai người họ, thực lực ngang nhau mà đối kháng.
Lệ Chiêu gia tăng ngữ khí, lặp lại " Xin lỗi"
Bốn mắt nhìn nhau ,sự vô tình của anh ta như một tấm lưới che trời, đè ép Nghê Y tới độ hít thở không thông.
Nghê Y gật đầu,mỉm cười nói với Lệ Khả Nhi " Thật xin lỗi nhé"
....
Náo nhiệt qua đi, sảnh phụ chỉ còn một mình cô.
Lệ Khả Nhi vẫn nói cười cùng đám chị em như cũ, Lệ Chiêu bị đám trưởng bối vây quanh, tiếp tục trò chuyện vui vẻ.
Nghê Y ngồi một mình vài phút, cô không rảnh sửa sang lại tâm tình, cả người bị cảm giác khó chịu bao phủ. Cô không sờ lên trán ,nhưng có thể cảm nhận được mình sốt rồi.Từ đầu tới cuối, Cung Vân vẫn chưa tới tìm cô.
Động tĩnh vừa rồi lớn như vậy, thế nhưng vẫn không gọi được người giả vờ câm điếc giả vờ yếu đuối.
L ng ngực Nghê Y buồn bực đến căng thẳng, vì thế cô đứng dậy đi lên lầu, muốn tới phòng cho khách nghỉ ngơi một lúc .
Lần này cô không nhận nhầm phòng, trực tiếp đi thẳng vào trong phòng. Sau khi tiến vào, đang định xoay người đóng cửa, một sức lực mạnh mẽ đột nhiên đè cô lên ván cửa, động tác của người nọ rất nhanh, lập tức ôm lấy Nghê Y đẩy vào phòng.
"Cạch" cánh cửa bị khóa lại, thân thể Lệ Chiêu cứng rắn như bức tường , bao vây lấy Nghê Y kín mít.
Nghê Y nhìn chằm chằm gương mặt muốn giết người kia của anh, trong lòng tuy rằng không thoải mái, nhưng thật sự không có sức lực hòa giải với anh. Vì thế cô an tĩnh đứng đó, lấy tinh chế động, đây đã là thái độ chịu thua lớn nhất mà cô có thể nhượng bộ. Lệ Chiêu híp mắt, mặt như sương lạnh, “Em bày vẻ mặt không tình nguyện này ra cho ai xem?”
Nghê Y lười biếng nói “Trong phòng này ngoại trừ anh, chẳng lẽ còn có ma à?” Dừng lại, cô nhỏ giọng nói thầm “Sớm biết thế đã không tới.”
“Không tới đây, em định đi đâụ” Lệ Chiêu đè nén cơn tức giận “Đi gặp thanh mai trúc mã của em?”
Nghê Y không hé răng nói nửa lời, bởi vì cô không còn sức lực.
Lệ Chiếu nhìn vẻ cam chịu của cô, sau mấy giây giằng co, anh túm lấy cổ tay cô, không một chút thương hương tiếc ngọc mà ném cô lên giường.
Nghê Y bị ném đến đầu váng mắt hoa, còn chưa kịp mắng chửi người, Lệ Chiêu đã vội vàng đè ép lên người cô, ánh mắt âm u lạnh lẽo tựa như thiên la địa võng. Nghê Y có phần sợ hãi, nhưng phản ứng của thân thể chính là Con mẹ nó, quyết không chịu thua
“Anh muốn gì?” Nghê Y điều chỉnh cảm xúc, ra vẻ nhẹ nhàng, ném ánh mắt mê người về phía anh, “Bên ngoài có ba anh, em gái anh, người thân của anh. Sao thế, anh muốn cho bọn họ xem kịch vui à?”
Một chút kỹ xảo này trước mặt người đàn ông trưởng thành, quả thực là chui đầu vô lưới. Lệ Chiêu bất chợt cúi người, thấp giọng nói nhỏ bên tai cô “Vở kịch này có vui hay không, em nói không tính, tôi sẽ tự mình kiểm nghiệm.”
Nghê Y bối rối, trực giác nhắc nhở cô không thể chơi như vậy được. Vì thế cô nhanh chóng quyết định, dùng chân đá anh. Lệ Chiêu nắm lấy mắt cá chân cô, hết sức tán tỉnh mà đẩy lên trên, sau đó dùng thân dưới chen vào , dính sát, không một chút khe hở.
Nghê Y đấm đá hỗn loạn, “Lệ Chiêu ”
“Gấp cái gì?” Anh cúi người cắn lên vành tại cô “Thích tư thế này sao?”
Nghê Y không dám kêu to, “Anh nói bậy bạ gì đó?”
“Được, không nói.” Lệ Chiêu xé rách phong độ nhẹ nhàng, biến thân thành kẻ vô sỉ bá đạo
“Làm.”
Anh trực tiếp vươn tay xé mở quần áo Nghê Y. Cổ áo chữ V của Nghê Y khá mỏng manh, theo tiếng xé rách, lộ ra bầu ngực no đủ trắng nõn. Lệ Chiêu xem đến đỏ mắt, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.