Thao Túng Con Tim Em
Chương 27
⬅ Trước Tiếp ➡

Isabella nâng cằm nàng, ép Trác Thế Tuyết nhìn về phía mình, "Em chưa bao giờ nghĩ tới tại sao tôi lại để em đi ba năm sao? Tôi muốn em thấy rõ cuộc đời hỗn loạn đầy khổ sở của mình, sự ngược đãi từ những người xung quanh, đồng nghiệp, người yêu, cha mẹ. Tất cả những điều này đều là một hình thức giam cầm trá hình khác trong cuộc đời em, và em sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn này."
"Một ngày nào đó, em sẽ thấy rằng ở bên tôi là điều đúng đắn và tôi cho em chính là sự tự do thực sự."
Trác Thế Tuyết gần như bị rung động bởi những gì cô nói, lời nói của Isabella dường như có một sức mạnh thần kỳ không thể bác bỏ, nhưng giả sử tất cả những gì cô nói đều đúng thì nàng có nên xuôi theo? Isabella có thể chấp nhận mọi yêu cầu và mong muốn của nàng, nhưng sau đó là một cuộc sống không có sự riêng tư và đầy kiểm soát.
"Tôi sẽ chứng minh điều đó cho chị."
Trác Thế Tuyết không biết lấy dũng khí từ đâu mà hất tay Isabella ra.
"Tôi sẽ chứng minh cho chị thấy chị đã sai." Trác Thế Tuyết nghiêm túc nhìn Isabella, "Sống cuộc sống do chính mình quyết định vẫn tốt hơn nhiều so với việc được chị nuôi dưỡng mà không có lựa chọn nào Chỉ cần tôi có thể tự do, cả thể xác và tinh thần, cho dù nghèo khó không đủ ăn, tôi vẫn chấp nhận "
"Một ngày nào đó, chính chị sẽ bị bắt, tôi sẽ thấy chị thú tội rằng liên tục theo dõi là trái pháp luật, trái với đạo đức con người, chị là một tên tội phạm ghê tởm "
Sau khi nghe Trác Thế Tuyết nói, Isabella chớp mắt kinh ngạc, sau đó bật cười.
"Hahahaha" Isabella không thể ngừng cười.
"Tại sao chị lại cười? Chuyện này đáng buồn cười lắm sao? "
Nàng đang nói chuyện nghiêm túc, đối phương lại cười như được mùa, Trác Thế Tuyết cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương.
"Được rồi, vậy em cố gắng chứng minh cho tôi xem." Isabella ngẩng đầu lên, "Tôi rất mong chờ đó cục cưng, tôi vẫn còn một chuyện muốn nói với em."
Isabella ghé vào tai Trác Thế Tuyết, nhỏ giọng nói "Nếu đến lúc em không thể chịu đựng được nữa, chỉ cần nhìn vào điện thoại, dùng giọng điệu nũng nịu gọi tên tiếng Anh của tôi, tôi sẽ xuất hiện ngay lập tức."
"Đừng có mơ "
Isabella thấy phản ứng giống như sắp cắn người của Trác Thế Tuyết chỉ mím môi thú vị và huýt sáo, Bourne cũng theo sát cô và rời khỏi quán rượụ
"Tiểu Tuyết, người kia là ai?" Chủ quán rượu từ đầu đến cuối vẫn theo dõi náo nhiệt đi tới, tò mò hỏi "Cô ấy cao thật, mặc áo khoác dài trông bóng lưng rất đẹp."
"Chú nói thêm nữa, tôi sẽ mách Thất Thất đó." Trác Thế Tuyết trừng mắt nhìn chủ quán rượu, người này cố ý ngậm miệng lại, "Chị ta chỉ là một kẻ mắc bệnh cuồng kiểm soát, có gì lạ đâụ"
"Cô ta trông rất giàu có. Anh chàng to lớn mặc vest đó là vệ sĩ của cô ấy à?"
"Ừ" Trác Thế Tuyết bất lực gật đầu, thở dài "Tiền ăn cô ấy trả cho tôi có thể được trả lại được không?"
"Không thể được. Vừa bước vào, cô ấy đã đến quầy lễ tân và nói sẽ trả tiền bàn cho cô. Tôi tưởng cô ấy là bạn của cô nên đưa mã thanh toán cho cô ấy."
"Điều này có nghĩa là tôi nợ cô ấy hai bữa ăn, không phải là tôi không đủ khả năng chi trả." Trác Thế Tuyết đấm vào bàn ăn, "Đồ đạo đức giả và ghê tởm "


⬅ Trước Tiếp ➡