Chương 17
Trác Thế Tuyết có chút nghẹn ngào, chẳng lẽ cô để nàng ở cùng những đồng nghiệp không quen biết này sao? Đây lại không phải liên hoan của bộ phận nàng, thật xấu hổ... Nàng muốn gửi tin nhắn cho Hạ Đồng nhưng không biết phải nhắn thế nào, từng chữ được nhập vào rồi lại xóa đi, nàng vẫn hy vọng Hạ Đồng vì bận nên rời đi trước để sắp xếp chuyện gì đó.
Nhưng nỗi cô đơn trong lòng vẫn còn đọng lại.
Đoạn này là ký ức của Tuyết về Beo
"Cưng ơi, tối nay tôi có việc phải làm, có thể không về ăn tối với em được."
"Vậy à...?"
Đối phương nhận ra vẻ không vui của nàng, cau mày suy nghĩ một lúc rồi nheo mắt cười.
"Uhm, muốn đi với tôi sao? Cũng không có gì quan trọng, chỉ là sản phẩm chúng tôi đang phát triển cần được chia sẻ với các nhà đầu tư mà thôi."
"Được không?" Nàng thực sự không muốn ở một mình.
"Ừ." Đối phương ngước đôi mắt xanh biếc lên nói "Nhưng bảo bối của tôi cần ăn mặc đẹp đẽ, em không thể làm tôi mất mặt được."
Sau đó, trong bữa tiệc, nàng cũng không cảm thấy khó chịu, bởi vì thỉnh thoảng khi đối phương nhận ra nàng có cảm giác lạc lõng , sẽ lập tức chuyển sang chủ đề mà nàng biết, để nàng tham gia thảo luận.
Khi kết thúc, chủ đầu tư mời họ đi tăng hai nhưng đối phương lịch sự từ chối, chỉ muốn về nhà ở bên nàng.
Nàng có thể cảm nhận được tình yêu này, quan tâm sâu sắc và bao bọc lấy nàng.
Hiện tại
Khi đến nhà hàng nơi Hạ Đồng nói sẽ tổ chức tiệc, Trác Thế Tuyết vẫn không vui, nàng vô thức đi theo mọi người, nhưng tâm hồn thì không biết đang phiêu bạc nơi mô.
"Thế Tuyết " Hạ Đồng nhìn thấy nàng liền chào hỏi "Qua đây."
Trác Thế Tuyết nhìn chỗ ngồi của Hạ Tông, cô ngồi giữa mấy người đàn ông ngồi sẵn, trong số đó, Hoàng Chí Huấn đang ngồi bên cạnh cô, Trác Thế Tuyết nhìn và thắc mắc tại sao anh lại ngồi đó. Nhìn kỹ thì Hoàng Chí Huấn lại giống với người đàn ông đã thấy nắm tay người phụ nữ có lưng rất giống Hạ Đồng vào đêm đó.
"Cứ tự nhiên, cứ tự nhiên." Trác Thế Tuyết nói, nàng không muốn đi về phía Hạ Đồng.
Phản ứng của Hạ Đồng đối với Trác Thế Tuyết dường như đã được dự đoán trước, vì vậy cô không nói gì mà bắt đầu trò chuyện cười đùa với đồng nghiệp trong phòng, Trác Thế Tuyết dùng bữa trong im lặng, nhưng mọi chuyện vẫn như cũ. Nàng không biết phải làm gì ở đây, nàng chỉ muốn về nhà.
Bữa tối kết thúc nhanh chóng, Trác Thế Tuyết nhìn thời gian, thấy đã là tám giờ rưỡi tối, vẫn còn rất sớm.
"Mọi người còn muốn đi hát Karaoke không?" Hạ Đồng hỏi.
"Có có có."
"Tính tôi vào nữa "
"Hát ở đâu?"
Tất cả mọi người đều rất cao hứng, ngoại trừ Trác Thế Tuyết không có hứng thú, vẫn im lặng.
"Thế Tuyết, chị có đi không?" Hạ Đồng nhìn Trác Thế Tuyết và hỏi.
"A, chị có chút mệt mỏi, ngày mai còn phải đi làm, không đi được không? Chị muốn về nhà nghỉ ngơi." Trác Thế Tuyết hiếm khi từ chối. cô ấy rất ngạc nhiên.
Hạ Đồng rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía nàng, sau đó ngồi xổm xuống cạnh chỗ ngồi của Trác Thế Tuyết.
"Em đang làm gì vậy..." Trác Thế Tuyết không ngờ Hạ Đồng đột nhiên làm như vậy.
"Em thấy chị hình như không vui, chị làm sao vậy?" Hạ Đồng lo lắng hỏi.
"Không có, chị chỉ là quá mệt mỏi." Trác Thế Tuyết sờ sờ trán, "Chị không sao."
"Thật sao?"
"Thật."