Chương 29
"A "t Lâm Ấm mở to hai mắt thét chói tai,t "Chủ nhân...t Chủ nhân t Quả nho...t Quả nho vẫn còn trong tao huyệt của nô lệ "
Quả nho kia bị côn thịt của hắn cố chấp chen vào trong bụng,t dị vật xâm nhập làm cô cảm thấy khó chịụt
"Câm miệng "t Hắn không chút nào thương tiếc lên tiếng,t "Lão tử thao em thì chịu đựng cho tôi t Tôi không quản quả nho của em ở đâu t Chỉ cần côn thịt của tôi dựng thẳng thì em phải để tôi thao t Nhớ kỹ không "
"Bang "t Một tiếng,t nước mắt cô bắt đầu chảy loạn xuống.
Đaụ..
"Biế...t Đã biế,t nô lệ đã biế... "
Phía sau truyền đến tiếng đâm bạch bạch bạch,t đâm đến đầu cô có chút phát ngốc.t
Côn thịt lớn kia đâm thảng vào tử cung cô,t vốn có chút cảm giác trướng đau lại như có như không một chút sảng khoái.t
"A ân...t Chủ nhân đau t Bụng nô lệ thật trướng...t Chủ nhân nhẹ chú...t Ân a...t Ha thật trướng..."
Tường đợt kiều suyễn của Lâm Ấm kính thích tính dục của hắn,t giống như một chiếc môtơ không biết mệt mỏi,t muốn đâm thủng bụng cô,t đâm thủng tử cung cô.t
Hắn túm tóc cô,t thở hổn hển hỏi,t "Tao vú trướng sao?t Hửm?"
"Trướng...t Trướng t Tao vú rất trướng t Cầu xin chủ nhân hút giúp nô lệ đi t Cầu xin chủ nhân..."
Hai bên vú trướng sữa như muốn nứt ra,t bị hắn va chạm,t hai bên núm vú không ngừng nhỏ nước.t
"Em bóp cho tôi xem "t Hà Trạch Thành hưng phấn nhìn chằm chằm hai bên vú đong đưa qua lại,t bầu vú no đủ làm người ta muốn hung hăng cắn một ngụm.t
"Ân...t Vâng chủ nhân."
Lâm Ấm vươn một bàn tay,t tay của cô đã không nắm nổi vú phì nhiêu của mình,t dùng sức bóp một cái,t sữa bên trong lập tức bắn ra.t
"A ân "t Cái loại kích thích không có cách nào nói nổi trực tiếp làm cô sảng tới rồi.t
Hà Trạch Thành cắn răng,t đánh lên hai bên vua phì nhiêu kia.t
"Tao hóa t Tao hóa t Đồ đê tiện t Không sinh con cũng lưu sữa t Tao hoá t Hửm?t Em chu mông lên chính là để tôi thao t Vú dựng lên chính là để cho tôi hú "
"A chủ nhân...t Không cần đánh nô lệ a..."
Cô đau,t trong cảm giác đau lại mang theo cảm giác sung sướng,t loại si mê này khiên cô không có cách nào kiềm chế. t
"Nô lệ là...t Là đồ đê tiện a,t ân là tao hóa t Nô lệ sinh...t Ra chính là để chủ nhân làm,t thao chết nô lệ đi chủ nhân ...t Ha a thao chế..."
Hà Trạch Thành lộ ra nụ cười dữ tợn,t "Như em mong muốn t Thao chết em cái đồ đê tiện t Thao chết em "
Hắn thẳng thắn sống lưng,t đôi tay nảy sinh độc ác nhéo mông cô,t tiếng bạch bạch bạch quanh quẩn trong phòng tắm trống vắng,t một bên quất đánh,t một bên không ngừng mắng.t
Lâm Ấm kẹp chặt tiểu huyệ,t nghẹn ngào rên rỉ trong cổ họng,t đầu gối đã bị trầy da,t cô sắp không quỳ được nữa rồi.t
Không biết qua bao lâu,t hắn ở trong cơ thể cô bắn một lần. t
Nhưng mà được thả lỏng như nguyện cũng không có,t hắn lại lần nữa dừng lại ngạnh thẳng côn thịt tiếp tục đâm vào hoa huyệt cô
Lâm Ấm đã không còn sức lực,t khóc thút thít xin tha,t "Chủ nhân buông tha nô lệ đi...t Nô lệ...t Mệt mỏi quá a,t người tha nô lệ đi "
Mau buông tha cô a,t cô thật sự không còn sức lực
Hà Trạch Thành cười lạnh,t "Vừa rồi không phải còn ồn ào muốn tôi thao chết em sao?t Em có bản lĩnh làm sai chuyện,t thì phải có bản lĩnh gánh vác hậu quả t Đêm nay cho dù có đem em thao chết ở chỗ này,t cũng đừng nghĩ có thể để tôi buông tha em "