⬅ Trước Tiếp ➡

Tào Ninh Phong nhún vai,t "Chỉ cùng nhau đánh mấy trận bóng rổ,t thời gian còn lại thì không biế,t cậu ta không ở ký túc xá,t trong giờ học cũng chỉ có nói mấy câu như vậy."
Viên Thanh bừng tỉnh,t "Như vậy a."
==================================================
Ánh mặt trời nóng bỏng đáng thẳng vào tán cây,t bóng cây đổt xuống mặt đất,t từt các kẽt lát ánh mặt trời chiếu xuyên qua xuống mái tóc đen nhánh,t phác hoạt ra đường cong kim sắc.t
Không ít người đi ngang qua đều chào hỏi hắn,t hai cái răng nanh kia quát mức rõt ràng,t liếc mắt một cái đều cót thểt nhớt kỹ.t
Hàt Trạch Thành tươi cười xa cách gật đầu,t tốc đột dưới chân càng lúc càng nhanh,t thân ảnh của những người đót cũng nhanh chóng lướt qua,t thậm chít ngay cảt con mắt cũng không thấy rõ.t
Bây giờt hắn chỉt muốn làm một chuyện.t
Vềt nhàt thao cô
Không cót cái gìt quan trọng hơn cái này.t
Không ai biết hắn đang suy nghĩt cái gì.
Bởi vìt dưới khuôn mặt nhưt ánh mặt trời đót cất giữt một trái tim vôt cùng âm ụt
Chung cưt cách chỗt này cũng không xa,t hắn một đường đi thẳng,t khi đi ngang qua một cửa hàng bánh kem,t bước chân của hắn dừng lại.t
Quay đầu nhìn chiếc bánh sinh nhật bên trong tủ kính trắng,t khoé miệng hắn cong thành một độ cung ôn nhụt
Con gái hẳn là đều sẽ thích loại này.t
nannan
Quay về chung cư,t hắn cắm chìa khoá vào mở cửa,t bước chân đi vào không nói hai lời liền đi thẳng lên tầng.t
Mở cửa phòng ngủ ra,t nụ cười trên khoá miệng hắn trực tiếp cứng lại.t
Dây xích buộc vào đầu giường đã sớm không còn,t trên giường chỉ còn chăn không,t hoàn toàn không có bóng người.t
"Bang."
Hộp bánh kem trong tay rơi xuống mặt đấ,t trong nháy mắt xoay người kia,t biểu tình trên mặt hắn trở nên dữ tợn.t
"Lâm Ấm "t Hắn thô bạo rống một tiếng,t đát văng cửa nhà vệt sinh.
Trong phút chốc,t hắn thấy được nữ nhân đang ngồi run bần bật ở góc bồn tắm,t đang từ từ mở mắt sợ hãi nhìn hắn.t
Hàt Trạch Thành nhanh chóng đi qua,t túm lấy tóc cô hung hắn kéo đến gần gương mặt phẫn nộ của mình.
"Ai bảo em chạy đến nơi đây t Ai cho phép em chạy tới nơi này t Không cót mệnh lệnh của tôi sao em dám chạy xuống giường "
Có biết trong nháy mắt không thấy được cô kia hắn có bao nhiêu đau không
Thiếu chút nữa đã cho rằng cô mọc cánh chạy trốn
Cô không hiểu hắn yêu cô như thế nào sao
Âm thanh quá lớn kích thích cả màng nhĩ lẫn trái tim cô,t Lâm Ấm ôm chặt lấy mình,t hai mắt tràn đầy xin tha.
"Xin...t Thực xin lỗi chủt nhân...t Nôt lệt kẹp vỡ quả nho,t nghĩt nên rửa sạch...t Chủt nhân liền,t liền đãt trởt lại..."
Hàt Trạch Thành cúi đầu nhìn lại,t chất lỏng từ quả nho đang từ trong hoa huyệt cô chậm rãi chảy vào bồn tắm.t
Hắn cười lạnh một tiếng,t "Em vi phạm hai mệnh lệnh của tôi,t hôm nay tôi nhất định sẽ thao chết em t Em cũng đừng nghĩ đến việc có thể lên giường ngủ "t
Hắn hung hăng túm lấy dây xích trên cổ cô,t trực tiếp cởi nó ra,t đá một cái thật mạnh vào mông cô,t "Quỳ xuống đất cho tôi "
Lâm Ấm cắn môi dưới chảy nước mắt,t nhận mệnh dẩu mông về phía hắn hắn,t thống khổt cúi đầu bòt trên mặt đất,t nhìn sữa trên bầu ngực no đủ của mình chảy xuống mặt đất lạnh lẽo.t
Hàt Trạch Thành mắt lạnh nhìn,t phẫn nộ trong lòng đã biến thành thi ngược.t
Không thao chết cô,t cô sẽ không nhận được giáo huấn
Cô làm sao dám vi phạm mệnh lệnh của hắn
Làm sao dám
Hắn đi đến trước mặt cô,t ngồi phía sau bồn rửa mặt,t dùng chân khơi cằm,t lạnh giọng ra lệnh,t "Liếm cho tôi,t liếm thoải mái tôi sẽ thao em "
Cô tình nguyện không muốn bịt thao
Nhưng mà cô không tưt cách cựt tuyệt.
"Vâng...t Chủt nhân."


⬅ Trước Tiếp ➡