Chương 2
Lâm Ấm nuốt nước miếng,t cảm thấy có chút không ổn,t ngay cả tranh cũng bỏ lại,t muốn thoát khỏi hắn chạy đi. t
Hà Trạch Thành thấy hành động của cô hiển nhiên có chút bực bội,t trực tiếp đem bức tranh kia ném xuống đấ,t túm cánh tay của cô,t đẩy cô xuống đống áo thể thao.t
"Cậu rốt cuộc muốn làm cái gì "t Lâm Ấm nắm lấy cánh tay nhức mỏi quá.t
Đôi môi đỏ của hắn nở một nụ cười tà ác,t phun ra hai chữ,t "Thao em "
Cô mở to hai mắ,t hiển nhiên là bị dọa,t run rẩy đôi môi,t "Đừng có đùa như vậy..."
Bóng ma cao lớn trực tiếp hạ xuống,t Lâm Ấm bị giữ chặt cổ tay,t cơ thể bị ép nằm yên,t một chân của hắn cưỡng chế cô tách hai chân ra,t thấy hắn cười lạnh lùng. t
"Em cho rằng tôi đang nói đùa?"
Lâm Ấm không nói gì sợ hãi nảy lên.t
"Không...t Không,t đừng "t Lâm Ấm bắt đầu vùng vẫy thoát khỏi hắn,t "Thả tôi đi t Bằng không tôi sẽ gọi người,t cậu thả tôi đi "
"Có thể a,t em kêu thử xem t Em xem có thể gọi người tới đây cứu em không "
Khuôn mặt tuấn tú trắng nõn như đá cẩm thạch tới gần cô,t tà tà gợi lên môi mỏng,t "Có biết tôi muốn thao em như thế nào không?t Nhất cử nhất động của em đều có thể hấp dẫn tôi,t từ khi khải giảng tôi liền chú ý đến em,t tôi muốn thao em đến phát điên "
Cô ở trong lớp vĩnh viên là ít nói nhấ,t cả ngày chôn mặt dưới sách,t che đậy khuôn mặt nhỏ thanh tú kiều diễm,t mùa hè nóng nực chỉ mặc váy ngắn,t cặp chân kia làm hắn chết mê chết mệ t Cô căn bản không biế t Còn dám mặc ít như vậy t Vì cái gì? Là muốn đi câu dẫn nam nhân khác sao
Làm nam nhân khác tới thao cô?
Đừng nghĩ,t cô chỉ có thể để hắn thao t Trói cô lại thao
Lâm Ấm nhìn cặp mắt đào hoa kia càng ngày càng u lãnh,t chỉ sợ là thậ.
Nghĩ đến đây cô càng liều mạng giãy giụa
"Xoạtnannan"t Trước ngực bỗng nhiên phát lạnh,t hoảng sợ mở to hai mắ,t nhìn hắn mạnh mẽ xé chiếc áo của mình ra,t áo lót ren bên trong bại lộ ra bên ngoài.t
"Cút đi "t Lâm Ấm thét chói tai,t Hà Trạch Thành hưng phấn nhìn bộ ngực mình ngày đêm mơ tưởng,t mỗi lần hắn tự sướng đều nghĩ đến thứ này
Bàn tay to trực tiếp đẩy áo ngực của cô lên,t phát cuồng bắt lấy hai luồng tuyết trắng,t nhũ thịt ở trong tay biến hoá ra đủ loại hình dạng,t như vậy còn chưa đủ t Hắn bò lên tham lam hút mùi thơm của cơ thể cô,t vươn đầu lưỡi đi liếm láp làn da mềm mại.t
Thật thơm
Lâm Ấm trước nay chưa từng chịu qua đối đãi như vậy,t cảnh tượng như vậy nhục nhã trực tiếp khóc thành tiếng,t gắt gao cắn chặt môi dưới,t tránh thoát khỏi tay hắn,t còn chưa kịp rơi xuống đã lại bị hắn bắt lại.t
"Cú t Cậu cút đi "t Cô nghẹn ngào thét chói tai,t nam sinh được các nữ sinh khác ái mộ thế nhưng lại làm ra loại chuyện này với cô
Bân tay của Hà Trạch Thành túm lấy tóc cô làm cô ngửa đầu ra,t da đầu truyền đến cảm giác xé rách đau đớn,t thấy hắn trừng mắt nhìn mình,t "Thành thật cho tôi một chú t Ngoan ngoãn để tôi thao em t Chờ tôi thao sảng sẽ suy xét đến chuyện có thả em đi hay không "
Không có khả năng,t đời này đều không tha cho cô
Cô muốn cho hắn thao cả đời
Lâm Ấm bị dáng vẻ này của hắn doạ sợ,t thấy hắn quỳ gối lên ngực mình,t kéo thắt lưng quần xuống,t bắn ra một thứ đồ vật dữ tợn,t sưng đến phát tím,t để bên miệng cô,t ra lệnh,t "Liếm cho tôi "
Lâm Ấm vội vàng nhắm mắt lại,t khóe mắt chảy ra vài giọt nước mắ,t cô làm sao mà không biết đây là thứ gì,t thật là làm người ta ghê tởm