⬅ Trước Tiếp ➡

Bởi vì nghẹn lâu lắm,t cô nhất thời không tiểu ra được,t Hà Trạch Thành đứng ở một bên lạnh nhạt tiến hành đếm ngược.
Lâm Ấm trực tiếp ấn ấn bụng,t một dòng nước mãnh liệt tưới đầy đấ,t cô thoải mái thở dài.
Đếm ngược kết thúc,t Hà Trạch Thành chụp mông cô một chú,t Lâm Ấm trực tiếp bị nghẹn lại.
Hắn cầm lấy chậu nước bên cạnh,t vặn vời nước ra,t không nói hai lời liền đem chậu nước đó đổ đầy hoa huyệt cô.t
"A chủ nhân..."t Lâm Ấm vội vàng kêu lên,t lại bị ăn một cái tá.
"Tao hóa t Tôi súc rửa hoa huyệt cho em,t thành thật một chút cho tôi t Muốn phát tao cũng không phải phát lúc này,t đợi lát nữa sẽ có chỗ cho em phá "
Cô nháy mắt không dám động,t nhược nhược đáp lại một câu,t liền dẩu mông tùy ý để hắn rót nước vào trong bụng mình.t
Rửa sạch sẽ bên trong,t sau đó giữ chặt lấy xiềng xích,t từ trên cao nhìn xuống cô.t
"Tao hóa,t đêm qua nói trừng phạt bây giờ nên thực hiện "
Chân Lâm Ấm mềm nhũn run rẩy quỳ trên mặt đấ,t ngẩng đầu nhìn hắn,t "Chủ nhân...t Muốn trừng phạt nô lệ như thế nào?"
Khoé miệng Hà Trạch Thành mỉm cười tàn nhẫn,t túm lấy dây xích đi ra ngoài,t tựa như t đang dắt một con chó.t
Lâm Ấm bị bắt phải đuổi kịp,t đầu gối cô ẩn ẩn đau,t chỉ có thể cắn răng khắc chế.t
Hà Trạch Thành lấy kiện áo tắm trắng dài mặt lên người,t buộc một chú,t sau đó mở cửa phòng ngủ ra.t
"Đi "
Lâm Ấm vội vàng ghé vào mặt đất cúi đầu,t che đậy trước ngực với mặt mình.t
"Chủ...t Chủ nhân,t không cần..."
Đừng để người khác nhìn thấy bộ dạng dâm đãng này của cô Cô sẽ chế,t không cần
Hà Trạch Thành vỗ vỗ mông cô,t "Yên tâm,t không có người khác,t chỉ có hai chúng ta "
Nói xong liền kéo dây xích đi ra ngoài.
"Ngạch..."t Cô bị kéo cổ lôi đi,t vừa mới giơ lên,t nhưng mà trước sau vẫn không có dũng khí đi ra cửa.t
Trên người cô trần như nhộng,t không có bất kỳ cái gì che đậy vậ,t không khắc phục được sợ hãi trong lòng
Hà Trạch Thành quay đầu trừng mắt nhìn cô một cái,t "Đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai t Đi ra "
Lâm Ấm cắn môi dưới nhịn không khóc,t "Có thể...t Cho nô lệ một bộ quần áo hay không..."
"Ha hả."t Hắn bắt đầu cười lạnh,t hậu quả rất nghiêm trọng.
Hà Trạch Thành trực tiếp ném xiềng xích xuống,t đi vào phòng trong cầm lấy cái trứng rung lớn kia ra,t hung hăng nhét vào hoa huyệt cô,t ấn vào chốt mở,t trực tiếp điều chỉnh đến mức lớn nhấ.
"Ân a..."t Đồ vật kia ở trong cơ thể cô chấn động không ngừng,t Lâm Ấm không khống chế được chân mềm.
Hà Trạch Thành đánh mạnh lên mông cô,t "Đây chỉ là khúc dạo thôi,t nếu em không ra ngoài,t có tin tôi sẽ lấp kín cúc hoa của em không?"
Lâm Ấm kẹp chặt hai chân,t cắn môi dưới gật đầu,t "Nô lệ đi ra ngoài..."
Phía dưới thật ngứa,t bị rung thật ngứa.
Thật là khó chịu a.t
Không cần tra tấn cô,t thật là khó chịu
Hà Trạch Thành đem dây xích nhấc tới trước mặt cô,t lạnh giọng ra lệnh,t "Tự mình ngậm t Đây là bộ dáng mà nô lệ nên có "
Cô nhịn khuất nhục,t đem dây xích kia ngậm ở trong miệng.
"Theo sau tôi "
Lâm Ấm không dám cãi mệnh lệnh của hắn.
Phòng ở là một cái chung cư gác xép,t chỉ có hai tầng,t trang trí phá lệ âm lãnh.t
Sàn nhà lạnh lẽo thấu tâm,t trứng rung trong hoa huyệt kích thích thần kinh cô,t là đầy óc cô hoàn toàn không có cách nào tập trung chú ý được,t chỉ có thể nhìn theo bước chân hắn,t từng bước đuổi kịp.
Hà Trạch Thành đi xuống cầu thang,t Lâm Ấm lại dừng lại,t cái dạng này của cô không có cách nào xuống cầu thang.
"Chủ...t Chủ nhân "t Cô ngậm dây xích mơ hồ không rõ kêu lên.


⬅ Trước Tiếp ➡