Chương 6
giác sung sướng đến tận đỉnh đầu này, sau đó lại tận dụng tinh dịch trước đó của mình bôi trơn mà thúc mạnh vào tận hoa tâm của người kia.
Đoan Tĩnh không giãy dụa nữa, nàng vô lực vịn tay vào vách của hòn non bộ, trán đặt trên mu bàn tay, cảm nhận phụ hoàng của mình ở sau lưng đang từng đợt rồi từng đợt đút cái thứ bên dưới vào đến nơi sâu nhất của nữ nhi của mình.
Nàng men theo từng động tác của hắn mà nức nở từng tiếng.
Mỗi lần Khang Hy thúc vào, nàng lại cắn môi rên lên một tiếng.
Vật bên dưới thân càng gấp gáp quấy rối, nàng lại càng thêm thở dốc.
Nhưng vẫn cắn chặt lấy môi dưới, cố chấp không nói tiếng nào.
Chuyện đã tới nước này rồi, đã không thể cứu vãn nữa.
Nàng biết mình không thể lên tiếng, nhất định, nhất định không thể cho hắn biết được người dưới thân hắn chính là nữ nhi thứ ba của mình, như thế nàng sẽ chết mất.
Hoàng đế luôn là người không mắc sai lầm, kẻ mắc sai lầm sẽ chỉ có người khác.
Vì hình tượng vĩ đại tỏa sáng của mình, hắn nhất định sẽ không cho phép chuyện như này trở thành lý do khiến người khác công kích mình, càng không cần nói tới mối quan hệ giữa Đại Thanh và Cát Nhĩ Đan đang trong thời kỳ vô cùng nhạy cảm, cộng thêm mấy chuyện như vẫn chưa diệt trừ được Bạch Liên giáo ở nhân gian gì gì đó thì chắc chắn hắn sẽ không cho những kẻ phản tặc có lý do để công kích mình vào thời điểm như này.
Cuối cùng, người hy sinh chỉ có thể là nàng.
Nàng có thể sẽ chết trong yên ắng tại một nơi nào đó, với những lý do như kiểu nổ chết hay là chết chìm gì gì đó.
Trong cung này, chỗ nào cũng có người chết theo mấy kiểu như thế.
Nhưng nàng, lại không muốn.
Cứ như vậy đi, tất cả những chuyện này vốn chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, nàng sẽ yên lặng che đậy tất cả chờ đợi lúc được xuất giá, có ai lại dám dò hỏi tại sao nữ nhi của Hoàng đế lại không phải là một xử nữ ở trước mặt hắn chứ?
Cứ như vậy đi.
Khang Hy không ngừng duỗi thẳng eo, dương vật to lớn của hắn đâm mạnh vào lỗ nhỏ đang khép chặt, đáng tiếc âm hộ quá mềm và chật nên thực sự rất khó khăn.
Sự vồ vập của Khang Hy càng lúc càng gấp gáp, bụng của hắn và mông của Đoan Tĩnh va chạm vang lên từng tiếng vang dội, khiến Đoan Tĩnh càng cảm thấy xấu hổ hơn.
Nàng vô thức siết chặt âm hộ của mình, trái tim không ngừng thôi thúc Nhanh lên, nhanh lên, kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt đi.
Nhưng Khang Hy hoàn toàn không làm theo ý nàng, nàng bị siết chặt tới mức khẽ rên lên, sau đó hắn từ từ giảm tốc độ rồi lại bắt đầu tăng nhanh tiết tấụ Một âm hộ ấm áp và chặt chẽ như vậy, với những đường cong uốn lượn, tựa như vô số cái miệng nhỏ đang nhẹ nhàng cắn lấy toàn bộ cơ thể hắn vậy.
Lúc này, hắn ước mình có thể vĩnh viễn nhét hết "của quý" của mình vào đó, không muốn lấy nó ra một chút nào.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng, dưới ánh trăng, hô hấp của hắn càng lúc càng dồn dập.
Hắn thở hổn hển cắn vào cái tai nhỏ của Đoan Tĩnh, thân dưới cứ như muốn xuyên vào cơ thể nàng, tốc độ điên cuồng đến nghẹt thở.
Sự kiên nhẫn của Đoan Tĩnh cuối cùng cũng bị phá vỡ, mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt lờ mờ, cố gắng thoát