⬅ Trước Tiếp ➡

vi diệu, có xu hướng thanh cao thoát tục, cơ thể thơm ngát.
Nhưng mùa hè nóng bức, có đầy đủ đá vẫn tốt hơn, cho dù nàng không dùng đến nhưng Triệu Giai quý nhân cũng dùng đến.
Trước kia khi mùa hè đến, Hoàng đế luôn đưa theo rất nhiều phi tử được sủng ái và hoàng tử công chúa đến Nhiệt Hà nghỉ mát, nhưng mà năm nay bởi vì bệnh tình của Hoàng quý phi thay đổi thất thường cho nên mới hủy bỏ cuộc nghỉ mát.
Đương nhiên bất kể có hủy bỏ hay không, đãi ngộ như vậy nàng cũng chưa từng được hưởng qua.
Mỗi khi đến mùa hè, hơi nóng ở Tử Cấm Thành bốc lên, vì tiết kiệm đá, vào những ngày này nàng thường chuyển đến ở cùng Triệu Giai quý nhân.
Thỉnh thoảng nàng còn học các phương pháp trong sách cổ, cẩn thận cắt từng chút đá vụn làm thành đá bào chia cho Triệu Giai quý nhân cùng ăn, cũng coi như một ít niềm vui mà nàng có.
Nhưng mà những khối đá kia, Đoan Tĩnh thà là không có được, cũng không muốn nhìn thấy Khang Hy.
Môi nàng tái nhợt, trong đầu không kiềm chế được nghĩ đến vật nóng bỏng điên cuồng đâm mạnh vào thân thể nàng, hơn nữa còn có tiếng hít thở nặng nề của người nọ bên tai nàng.
"Lục Y, ta không muốn đi.
Nếu như ngạch nương tới gọi ta, ngươi cứ nói..
Cứ nói ta bị bệnh " Đoan Tĩnh cố gắng suy nghĩ lý do để tránh gặp mặt Khang Hy.
"Công chúa " Lục Y tức giận không hiểụ Đoan Tĩnh nắm chặt một tay nàng ấy, môi tái nhợt, ra vẻ đáng thương nhìn nàng ấy "Được không Lục Y, được không tỷ tỷ, nhờ ngươi đó." Lục Y bất đắc dĩ nhìn nàng, khó khăn gật đầụ Đoan Tĩnh thấy Lục Y gật đầu, nở một nụ cười mỉm.
Sau đó nàng vội vàng cởi áo khoác ngoài ra, cởi giày thêu xuống bò lên giường.
Cố ý làm giả mọi thứ xong để phòng ngừa vạn nhất.
Lục Y bất đắc dĩ nhìn Đoan Tĩnh nằm trên giường, thay nàng trải chăn mỏng bằng gấm đắp lên trên thân thể của nàng.
Một lúc sau, Triệu Giai quý nhân quả nhiên phái người đến thúc giục, Lục Y chỉ có thể nhắm mắt viện cớ cho Đoan Tĩnh.
Bên kia Triệu Giai quý nhân đang dâng trà cho Khang Hy, bà dùng mu bàn tay của mình cẩn thận thử nhiệt độ của thành ly, sau đó mới vui vẻ đặt ly trà vào trong tay Hoàng đế.
Biết được lý do Hoàng đế đến, bà cười càng rực rỡ "Hoàng thượng, Tam công chúa của chúng ta đúng thật tốn rất nhiều công sức thêu thùa, nhưng mà bởi vì thời gian ngắn nên chỉ tặng cho Hoàng quý phi đai buộc trán.
Nếu như người cũng thích, tỳ thiếp sẽ bảo nó thêu cho ngài một tấm bình phong, chờ sang năm người ba mươi sáu tuổi làm quà tặng mừng lễ vạn thọ của ngài." Khang Hy nhận ly trà từ trong tay bà, nhẹ nhàng gạt những lá trà nổi bên trên, nhấp một ngụm, sau đó buông xuống không chạm môi vào nữa.
Đây là trà cũ, dù có bảo quản tốt hơn nữa, cũng vẫn có mùi mốc.
Nhưng nghĩ đến đây là loại trà tốt nhất mà Triệu Giai thị có ở nơi này.
Hắn khẽ nhíu mày, không để ý đến nữa, đón nhận lời nói của Triệu Giai thị "Tùy tiện làm cái gì đó đơn giản không rắc rối là được rồi, không cần làm khó đứa nhỏ." Triệu Giai quý nhân vội nói "Không rắc rối, đứa nhỏ này từ trước đến giờ đều hiếu thuận, nó vui vẻ còn không hết đó chứ." Khang Hy tùy tiện trả lời lại, thuận miệng hỏi "Tam công chúa đâu?
Tại sao


⬅ Trước Tiếp ➡