Chương 16
đai buộc trán ta tự thêu, còn dâng 'Dược sư kinh' đọc trước Phật bảy ngày, nếu như Hoàng quý ngạch nương để ý thì miễn cưỡng dùng một ít, cũng coi như một chút lòng tốt của ta." Thanh Chi không ngờ còn có người tặng quà tránh mặt Hoàng thượng, không hề muốn khoe công, lại nghĩ đến những a ca công chúa kia vì thể hiện trước mặt Hoàng quý phi mà ồn ào, lần đầu tiên Thanh Chi cảm thấy Tam công chúa tầm thường lại thân thiết đến vậy.
Lần đầu tiên nàng ta nghiêm túc nhìn kỹ Tam công chúa, Thanh Chi kinh ngạc phát hiện ra Tam công chúa trưởng thành lên lại động lòng người như vậy, bây giờ đã hiện lên dáng vẻ quyến rũ.
Thời gian trôi qua, cho dù là Vệ Thứ phi đẹp nhất hậu cung cũng còn kém xa.
Nhưng có lẽ là bởi vì Tam công chúa luôn cúi đầu không nói chuyện, hoặc là mọi người có thói quen khinh thường nàng nên không có người nào vô tình phát hiện ra Tam công chúa đã lặng lẽ nở rộ xinh đẹp, tao nhã động lòng người.
Giống như cơn gió nhẹ trên núi, hoặc giống như hoa sen e thẹn nở trên sông, khiến người khác không tự chủ được muốn yêu thương và chiếm nàng làm của riêng.
Thanh Chi cảm thấy nếu mình sinh ra là nam nhân, chắc chắn phải chiếm cảnh đẹp tuyệt thế duy nhất bị mình phát hiện ra này làm của riêng, đáng tiếc cảnh đẹp trước mắt này ngoại trừ mình ra không còn người nào thưởng thức.
Sau khi đưa quà xong, Đoan Tĩnh lập tức xoay người xin ra về.
Thanh Chi đưa đai buộc trán đến trước mặt Hoàng quý phi, Hoàng quý phi vuốt ve mẫu đơn trông vô cùng sinh động, không nhịn được than thở "Tam công chúa có tấm lòng son, trước kia cũng luôn như vậy, đưa đồ mặc dù không bắt mắt nhưng lại vô cùng thân thiết.
Nhìn hình nàng thêu, hiển nhiên đã tốn rất nhiều công sức." Thanh Chi cũng xúc động.
"Nhắc nhở Nội Vụ phủ, đừng lúc nào cũng bắt nạt người lương thiện." Hoàng quý phi dặn dò nói.
Thanh Chi gật đầu đồng ý.
Bên kia, Hoàng đế vừa mới ra khỏi Thừa Càn cung không lâu lại sai người quay lại.
Ngồi trên ngự liễn , hắn đột nhiên nghĩ đến những lời ngự y nói với hắn vào tối hôm qua.
Kiệu cho vua ngồi.
Thân thể của Hoàng quý phi đã suy yếu lâu rồi, bây giờ vừa mới điều dưỡng thôi, muốn hoàn toàn khỏe mạnh thì thật sự không thể làm được, chỉ có thể giữ mạng mà thôi.
Trong lòng Khang Hy hơi xúc động, nhớ đến tình nghĩa mấy năm nay biểu muội ở cùng hắn và hoàng nữ thứ tám chết yểu không lâu sau khi được sinh ra.
Hắn xoay tròn chiếc nhẫn ban chỉ trên tay, nghĩ lại trước đây các hoàng tử hoàng nữ đều tận tâm và tôn trọng Hoàng quý phi.
Khang Hy dừng động tác trên tay lại, cuối cùng hạ quyết tâm, quyết định phong bà ấy làm hậu, xung hỷ cho bà ấy.
Thánh giá quay lại, mà bên này Đoan Tĩnh đang mang mấy cung nữ bước ra khỏi Thừa Càn cung, đúng là oan gia ngõ hẹp, Đoan Tĩnh không ngờ đến cục diện này.
Không thể né tránh, nàng chỉ có thể vội vàng cúi đầu, cúi người hành lễ.
Hoàng đế ngồi ngay ngắn phía trên, ánh mắt lơ đãng quét qua mấy người đang hành lễ hơi dừng lại.
Trong đám người có người mặc một thân trang phục nữ Mãn Thanh màu xanh nhạt, tai nữ tử đeo ngọc bích, gò má nhìn có vài phần quen thuộc, nhưng nàng cúi đầu nhìn không rõ mặt mũi.
Nhưng nhìn quần áo và lối ăn mặc của nàng, hiển