Chương 11
chuyển động của nàng.
Đột nhiên một giọt nước mắt rơi xuống tấm vải xanh trơn.
Màu xanh nhạt bị nước mắt thấm đẫm thành màu xanh đậm loang lổ.
"Là ai ạ?" Lục Y lấy hết can đảm để hỏi, vẻ mặt của nàng ấy như thể xem cái chết như không "Công chúa, nô tỳ bằng lòng vì người mà đi khiến hắn ta vĩnh viễn câm miệng lại." Động tác của Đoan Tĩnh bỗng nhiên dừng lại.
"Ôi " Nàng đã tự đâm chính mình, một giọt máu đỏ tươi chảy ra từ đầu ngón tay trắng ngọc của nàng.
Nàng nhẹ nhàng mở đôi môi đỏ mọng, nắm lấy đầu ngón tay, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào một bên mặt, ấm áp, thanh khiết như ngọc, giữa lông mày bắt đầu hiện ra sự yêu kiều của nữ nhân, khiến cho khuôn mặt vốn dĩ đã xinh đẹp động lòng người của nàng càng thêm phần tuyệt sắc, có chút hồng hào, nàng đã bắt đầu nở rộ rồi.
"Công chúa " Lục Y ngẩng đầu lên và thúc giục nàng nhanh chóng đưa ra quyết định.
Nhưng trên môi Đoan Tĩnh hiện lên một nụ cười gượng gạo, những giọt nước mắt trong mắt nàng đang long lanh, quầng mắt đỏ hoe, hàng mi dài hơi run run "Lục Y, sau này đừng nhắc đến nữa.
Chúng ta không có cách nào bắt hắn phải trả giá đâu " "Công chúa " Lục Y lẩm bẩm.
Nước mắt chảy dọc theo gò má, xuống chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng.
Rốt cuộc đó là ai?
Ai lại có thể nhẫn tâm làm tổn thương một nàng công chúa khiến người ta phải thương xót như vậy Trong lòng Lục Y tràn ngập sự giận dữ và hận thù, nhưng công chúa lại quyết định giữ im lặng, nên nàng ấy cũng chỉ có thể cố gắng hết sức để giải quyết những rắc rối sau này cho công chúa.
"Công chúa, có khi nào người đã mang thai rồi không?" Lục Y nghiêm túc đặt ra câu hỏi này.
Đoan Tĩnh sửng sốt, nàng hơi há miệng, ánh mắt đờ đẫn, kiếp trước nàng chưa từng có con, cũng hoàn toàn không cách nào tưởng tượng ra được chuyện này.
Nàng có chút bối rối "Ừ, ngươi nói đúng." Đoan Tĩnh dùng một tay nhẹ nhàng chạm vào bụng dưới của mình, nơi mà đêm qua đã bị phụ thân của nàng xả cho đầy nước.
Ngày hôm qua nàng đã chịu đựng sự tủi nhục đó, khó khăn lắm mới có thể lấy những ân huệ của hoàng đế ra khỏi nơi sâu trong cơ thể mình.
Sau đó, nàng trằn trọc không ngủ được suốt cả đêm, toàn thân vừa đau vừa nhức, làm gì có thể nghĩ tới những chuyện này.
"Phải làm sao đây?" Đoan Tĩnh lo lắng đi lòng vòng, nàng nhất quyết không thể mang thai đứa con của phụ thân mình Đúng rồi Canh tránh thai Đoan Tĩnh chợt nảy ra suy nghĩ đó, chợt nhớ tới lúc hoàng đế thỉnh thoảng đến thăm những nữ nhân địa vị thấp kém ở trắc điện của Vĩnh Hòa cung, đều sẽ ban cho bọn họ canh tránh thai, hắn sẽ không cho phép những nữ nhân này sinh ra những đứa con cao quý của mình.
Đoan Tĩnh đã vô tình nghe được.
Vẻ mặt của Lục Y có chút khó xử "Công chúa, canh này đều là do hoàng thượng ngự ban, chỉ có Thái Y viện mới đưa đến.
Chúng ta không thể nào đòi được đâu " Đoan Tĩnh chán nản dựa vào bàn "Đúng vậy, ngươi nói đúng." Nàng chán ghét và bất lực liếc nhìn bụng mình rồi để mặc nó.
Chỉ một lần mà thôi, nàng đã đánh cược bằng cả mạng sống của mình rằng vận may của nàng sẽ không đến nỗi tệ như vậy.
Những ngày tiếp theo, Đoan Tĩnh và Lục Y luôn run rẩy vì