Tiếp ➡

Chương 1 Ngày mùng 6 tháng 5 năm Khang Hy thứ hai mươi tám.
Đoan Tĩnh ngồi một mình thẫn thờ trên tảng đá phẳng trong một góc bí mật nào đó của Ngự hoa viên, hai tay chống lấy cằm.
Hôm nay là sinh nhật tuổi mười lăm của nàng, nhưng ngoại trừ ngạch nương của nàng là Triệu Giai quý nhân ra thì không có ai nhớ tới cả.
Nàng, Hoàng ngũ nữ, tam công chúa của Hoàng đế Khang Hy, là một người rất mờ nhạt trong hoàng cung.
Trốn đã lâu như vậy nhưng cũng không có người tới tìm, có thể thấy được sự tồn tại của nàng nhạt nhòa như thế nào rồi.
Nàng sinh vào ngày mùng 6 tháng 5 năm Khang Hy thứ mười ba, trước ba ngày nàng chào đời, vì sinh khó nên người thê tử mà Hoàng a mã Hoàng đế Khang Hy của nàng yêu nhất Hách Xá Lý Hoàng hậu đã chết.
Vì thế, không có ai ăn mừng cho sự chào đời của nàng cả.
Mẫu thân của nàng là Triệu Giai thị, vì thân phận thấp kém nên đến chết cũng chỉ là một Quý nhân.
Mà số phận của nàng cũng không khá hơn là bao.
Công chúa không thể so sánh với hoàng tử, thậm chí trước năm mười chín tuổi nàng còn chẳng có lấy một cái tên nào cho ra hồn ra dáng.
Lớp người trước nàng thì gọi nàng là cách cách, lớp người sau nàng đều gọi nàng là tam công chúa, cho cho tới năm mười chín tuổi gần xuất giá rồi nàng mới được phong tước Hòa Thạc Đoan Tĩnh, lúc đó mới miễn cưỡng được coi là có một cái tên cho chính mình.
Trong số nhiều công chúa của Hoàng đế Khang Hy, nàng vừa không hơn người, không được yêu thương lại vừa không có huynh đệ ruột thịt, cũng không gặp được một phò mã tốt.
Trong sách lược thông gia chính trị, năm nàng mười chín tuổi đã được gả cho hoàng tử Mông Cổ Ô Lương Hãn Cát Nhĩ Tang, một nam nhân tệ bạc chính cống, không nói tới việc không có tài cán gì, lại còn là một cao thủ đào hoa lạm tình.
Mà tính của nàng lại là kiểu âm thầm chịu đựng, cơ thể lại yếu ớt nên ắt hẳn không có hơi sức để phản kháng màn sắp đặt này.
Thời niên thiếu, nàng cũng đã từng mơ ước có một cuộc sống phu thê hòa hợp sau khi thành thân, thoát khỏi nơi Tử Cấm thành thiếu vắng tình người này.
Nhưng lòng người dễ đổi, năm Khang Hy thứ bốn mươi chín, nàng ba mươi bảy tuổi đã lâm bệnh, không lâu sau đó thì ôm sầu mà chết.
Điều buồn cười nhất chính là hài cốt nàng vẫn còn chưa lạnh thì trượng phu Ô Lương Hãn Cát Nhĩ Tang đã trắng trợn chiếm đoạt thê tử của Tác Nặc Mục vào đúng trong tang lễ.
Chỉ chút thời gian này thôi cũng không thể kìm chế, lại làm ra hành động nhục nhã nàng như thế, khiến nàng đã chết rồi cũng không được yên, trở thành trò cười cho mọi người, thật đúng là trò hề khôi hài khắp thiên hạ.
Mà phụ thân của nàng, vị Hoàng đế vĩ đại kia, một người xa lạ mà dường như nàng còn chưa từng nói chuyện được mấy câu, chưa gặp mặt được mấy lần đó cuối cùng chỉ hạ lệnh giết mấy tên thủ hạ của Ô Lương Hãn Cát Nhĩ Tang, phán Ô Lương Hãn tù vô thời hạn.
Thậm chí hắn còn cho phép người nhà Ô Lương Hãn mang cơm nước vào ngục cho người kia, cuối cùng Ô Lương Hãn hưởng thụ cuộc sống trong ngục tù mười hai năm sau mới chết.
Mà làm sao nàng lại biết những chuyện này ư.
Là bởi vì nàng đã sống lại.
Kiếp trước sau khi chết rồi,


Tiếp ➡