Phần 1 - Chương 16: Bị anh phát hiện tìm giáo viên chủ nhiệm đổi chỗ, đưa cô về nhà, đè lên người cô.
Trans + Beta: Vivians2
***
Ôn Nhã nghĩ, dựa theo tính khí nóng nảy trong truyền thuyết của Phó Diệc Xuyên, anh chắc hẳn sẽ lao về phía trước, đánh nhau với Lăng Diệc Dương, nhưng mà thực tế, anh chỉ đến gần đứng giữa cô và Lăng Diệc Dương.
Anh cao lớn, khi đứng ở giữa đã chắn hết tầm mắt của cô, tất cả những gì cô có thể nhìn thấy chỉ là bóng lưng của anh.
"Mày cứ ngây thơ vậy à?" Giọng điệu của Phó Diệc Xuyên thờ ơ, có cảm giác rất khinh thường.
Lăng Diệc Dương không trả lời, nhưng không ai chú ý đến biểu cảm của cậu ta lúc này, trên mặt cậu ta không còn mang theo ý cười như gió xuân nữa, biểu tình rất lạnh lùng.
Ôn Nhã không hiểu ý của Phó Diệc Xuyên. Cô không biết phải làm sao, đã bị anh nắm lấy cổ tay kéo quay trở lại lớp.
Bị Lăng Diệc Dương gọi ra ngoài, lại cùng Phó Diệc Xuyên trở về, mọi người trong lớp đều nhìn cô chằm chằm, vừa nghi hoặc, vừa khϊếp sợ nhưng lại không hề có tiếng xì xào bàn tán như lúc nãy.
Sau khi ngồi trở lại chỗ ngồi, Phó Diệc Xuyên buông cổ tay Ôn Nhã ra, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô, trầm giọng nói: "Sau này đừng có liên hệ gì với cậu ta nữa, không được nói chuyện với cậu ta, nhớ chưa?”
Cô cụp mắt cúi đầu, giọng điệu trầm thấp mang theo vẻ bướng bỉnh: "Dựa vào đâu..."
"Chẳng vì sao cả, vừa rồi tôi nói sai rồi. Đáng ra phải là, ngoại trừ những giao tiếp cần thiết, không được nói chuyện với bất cứ người con trai nào." Phó Diệc Xuyên nghiêm mặt nói.
Vừa dứt lời, anh lấy hộp ngày hôm qua cô làm rơi từ trong ngăn kéo ra, đổ lên bàn trước mặt cô.
Ôn Nhã cảm thấy vừa bực vừa tức giận, nhưng khi ngẩng đầu nhìn anh, cô nghĩ đến những gì anh đã làm đêm qua và những gì cô bạn học bàn trên kể, cô thật sự không dám phản bác lại điều gì.
Tối hôm qua, cô suýt nữa thì bị anh cưỡng ép.
Điều khiến cô còn khó hiểu hơn lúc này là cô không hề tức giận hay từ chối tất cả những gì anh đã làm đêm qua.
Cô thậm chí còn chìm vào những thú vui kỳ lạ đó.
Cô giận anh, và càng giận chính bản thân mình, giờ cô vẫn đang phải vật lộn với những mâu thuẫn.
Sau 2 tiết học buổi sáng, Phó Diệc Xuyên cũng ngủ cả 2 tiết. Cô thật sự muốn anh ngủ nhiều hơn để khỏi cư xử kỳ lạ với mình trong lớp.
Đến tiết học thứ 3 là tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Tiếng chuông vang lên, Ôn Nhã vẫn còn đang vật lộn trong tiết học, cuối cùng cũng đứng dậy, đuổi kịp theo cô giáo trước khi Phó Diệc Xuyên thức giấc.
“Cô giáo, chờ một chút, chuyện đó… Em muốn đổi chỗ ngồi, không phải tuần sau có bạn học chuyển trường sao… Em có thể ngồi ở bên cạnh bục giảng trước cũng được ạ.” Ôn Nhã do dự nói với cô giáo.
Cô giáo chủ nhiệm là một phụ nữ khoảng 30 tuổi, dáng người đẹp, còn có nét duyên dáng.
Cô đẩy kính, trầm giọng hỏi: "Cậu ta bắt nạt em à?"
"Không phải..." Ôn Nhã đỏ mặt phủ nhận.
Cô đúng là đã bị bắt nạt, nhưng kiểu bắt nạt đó, cô thật sự không thể nói với bố mẹ mình, hay bất kì ai được.
"Em không muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy nữa. Cô giáo, có được không cô?”
Vẻ mặt cô giáo có chút bối rối và do dự, dừng lại nói: "Để cô hỏi lại em ấy trước, sau đó sẽ trả lời em, được không?"
Lúc đầu chưa cùng bàn nên có thể giải quyết ổn thỏa được, nhưng sau đó Phó Diệc Xuyên đã chủ động nói muốn học tập và chỉ định cô gái này giúp cậu ta ôn tập, lúc đó cô đã cảm thấy mọi chuyện có thể không hề đơn giản như vậy.
Cô cũng coi như khá hiểu cậu nam sinh họ Phó này. Cậu ta muốn thứ gì hay bất kì người nào cũng đều dùng mọi cách lấy cho bằng được, chứ đừng nói đến việc đổi chỗ này.
Ngoài hành lang ồn ào, học sinh ùn ùn kéo ra sau giờ học, Ôn Nhã lúng túng nhìn cô giáo đang phân vân thì cô đột nhiên tiến lại gần nói bên tai cô: "Hay là, em chuyển trường khác đi."
Chuyển trường?! Đã phải đến mức độ chuyển trường rồi sao? !!
Cô chủ nhiệm nói xong, vội vàng đi tới văn phòng. Ôn Nhã vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Phó Diệc Xuyên đứng ở phía sau cô cách đó không xa.
Ngang qua dòng người náo nhiệt, cô cũng có thể cảm thấy lạnh lẽo trong mắt Phó Diệc Xuyên.
Cô không rõ cuộc nói chuyện giữa cô và giáo viên chủ nhiệm, liệu anh có nghe thấy tất cả không? Nhưng chắc anh đã đoán mục đích của cô khi đi tìm cô giáo chủ nhiệm...
Trở lại lớp, Phó Diệc Xuyên không cảm thấy có gì bất thường, tiếp tục vùi đầu vào giấc ngủ.
Ôn Nhã thở phào nhẹ nhõm, nghĩ chắc do mình quá nhạy cảm.
Đến giờ tan học, anh không nói một lời nào, mặc cô vùng vẫy, lôi thẳng cô ra khỏi trường.
Anh lấy xe máy, không cho cô có cơ hội phản ứng, chở cô chạy như bay.
Xe máy dừng trước biệt thự, sau khi Phó Diệc Xuyên đỗ xe, anh đi thẳng qua, ôm cô kéo vào trong nhà.
“Cậu làm cái trò gì vậy !!” Ôn Nhã vừa sợ hãi vừa tức giận.
Cô bị ôm ném lên sô pha trong phòng khách, cô nhìn thấy Phó Diệc Xuyên cởi bỏ áo sơ mi, nửa người trên trần trụi, nhìn thấy anh cởi thắt lưng, Ôn Nhã cuối cùng cũng hiểu ra, biết anh muốn làm gì.
Vừa mới đứng dậy muốn thoát thân, anh đã dễ dàng nắm lấy cổ tay cô đẩy xuống sô pha, lấy thắt lưng trói hai tay cô lại.
Anh không hề nói lời nào, sắc mặt lạnh băng, đáng sợ hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Ôn Nhã giờ phút này đã bị cảnh trước mắt làm cho sợ hãi.
Áo sơ mi đồng phục học sinh và váy trên người cô đã bị anh xé toạc, giờ cô chỉ còn áo và qυầи ɭóŧ.