⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi cho Tiểu Thỏ ăn cơm xong, hai người Chu Linh và Chu Nguyệt liền vội vàng rời khỏi nhà đi làm.
Cha Tiểu Thỏ là quân nhân, dưới tình huống bình thường đều ở trong bộ đội, thỉnh thoảng một hai tháng mới có thể về nhà thăm hỏi các cô, mà cha Trình Chi Ngôn bởi vì nhiệm vụ nên đều ở ngoài làm việc, cho nên cũng chỉ có Chủ nhật mới có thể trở về.
Bởi vậy sau khi hai người mẹ bọn họ đi làm trong nhà cũng chỉ có hai người Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ.
Tiểu Thỏ liền mỗi ngày đi theo phía sau Trình Chi Ngôn lắc lư, anh đi làm bài tập cô liền ngồi chồm hổm ở bên cạnh chơi ghép hình, anh đi luyện Piano cô liền nằm úp sấp ở trên bàn nghe anh đàn, anh đi vẽ tranh cô cũng liền cầm một tấm giấy ngồi ở bên cạnh ngồi ở bên cạnh vẽ bậy.
Thời gian lâu dần, mọi người trong tiểu khu đều biết hai đứa nhỏ này, ngay từ đầu mọi người còn tưởng rằng Tiểu Thỏ là em gái Trình Chi Ngôn về sau mới biết được đây là hai đứa nhỏ một chút quan hệ huyết thống đều không có.
Vì thế liền có người bắt đầu trêu ghẹo nói: " Ngôn Ngôn, lại mang theo nàng dâu ra ngoài chơi à?"
" Tiểu Thỏ, chồng con có đẹp trai hay không? Chồng con đẹp trai hay là cha con đẹp trai hơn?"
" Ngôn Ngôn, có muốn để cho mẹ con sinh một em gái đáng yêu giống Tiểu Thỏ hay không?"
Mỗi lần đến lúc này, Tiểu Thỏ liền hắng giọng hướng bọn họ quát: " Không muốn không muốn không cần sinh thêm! Anh nước chanh là của một mình con! Còn nữa, anh ấy là bạn trai con, không phải chồng con! Con còn nhỏ không thể kết hôn!"
" Ha ha ha ha...."
Những người đùa bọn họ mỗi lần đến lúc này liền phát ra từng đợt cười to.
Trình Chi Ngôn hơi nhíu mày, anh dù sao không phải đứa bé như Tiểu Thỏ không biết những người này là vì nhàm chán nên đùa bọn họ, căn bản không phải là thật sự nói chuyện với bọn họ.
Cho nên mỗi lần anh đều túm tay nhỏ của Tiểu Thỏ yên lặng liếc mắt nhìn bọn họ một cái sau đó lập tức bỏ đi.
Thực ra đối với Trình Chi Ngôn mà nói, những chuyện này trong ngày thường cũng không tính là chuyện lớn gì, vấn đề khó khăn lớn nhất ở chỗ..... Anh hiện tại mỗi ngày đều phải dỗ Tiểu Thỏ đi ngủ.
Ngay từ đầu anh cho rằng Tiểu Thỏ sẽ giống như ngày đầu tiên, tự mình chơi sau đó liền ngủ thiếp đi, nhưng mà sự thật chứng minh là anh quá ngây thơ rồi.
Mỗi một ngày về sau, Tiểu Thỏ đều phải chui vào trong lòng Trình Chi Ngôn, hai tay vừa ôm anh vừa đề xuất các loại yêu cầu, muốn nghe hát, muốn nghe chuyện xưa, muốn Trình Chi Ngôn pha sữa sau đó cho cô uống sữa.
Mà bên trong những yêu cầu này, Trình Chi Ngôn cảm thấy nghe hát và cho cô uống sữa là đơn giản nhất, để cho anh nhức đầu là Tiểu Thỏ muốn nghe chuyện xưa.
Nghe chuyện xưa còn chưa tính, cô lại cứ đối với chuyện xưa còn yêu cầu đặc biệt khác.
Ví dụ như, khi anh nói cho Tiểu Thỏ chuyện xưa ba con heo con, Tiểu Thỏ sẽ vừa nghe vừa đề xuất yêu cầu nói: " Em muốn nghe Tiểu Trư (heo nhỏ) màu đỏ."
 
 
 
 
 
 
Kiêm chức làm bảo mẫu (3)
Editor: Quỳnh Nguyễn
" Tiểu Trư màu đỏ là cái gì?" Trình Chi Ngôn hơi nhíu mày, ba con heo con trong chuyện xưa, nào có cái gì Tiểu Trư màu đỏ a.
" Chính là một con Tiểu Trư màu đỏ đứng cửa thôn!" Tiểu Thỏ mở to mắt, nghiêm trang hướng Trình Chi Ngôn nói: " Nhưng mà phần sau đã xảy ra chuyện gì, em cũng không biết."
"...." Trong nháy mắt Trình Chi Ngôn không biết nói gì.
" Anh nước chanh, anh nói nhanh lên a...."
" Ngày xưa, có một con Tiểu Trư màu đỏ ở cửa thôn, tên của nó gọi là Tiểu Thỏ...."
" Em mới không phải Tiểu Trư!"
" Tên của nó gọi là Tiểu Hồng..."Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
" Còn có một con Tiểu Trư màu lam!"
" Ngày xưa, ở cửa thôn có một con Tiểu Trư màu đỏ, còn có một con Tiểu Trư màu lam, tên chúng phân biệt là Tiểu Hồng và Tiểu Lam......"
" Vẫn còn..... Vẫn còn có một con Tiểu Trư màu tím!"
" .... Ngày xưa, cửa thôn...... " Trình Chi Ngôn vừa nói chuyện xưa vừa trợn mắt, dù sao chuyện xưa này đến cuối cùng nhất định cùng ba con heo con không có bất kỳ quan hệ như thế nào, anh cũng nói bậy: " Tiểu Trư màu đỏ ăn một quả chuối tiêu, vì thế nó liền biến thành Tiểu Trư màu vàng, Tiểu Trư màu lam ăn một quả đào vì thế nó liền biến thành Tiểu Trư hồng nhạt..."
Trình Chi Ngôn nói, mắt thấy Tiểu Thỏ dần dần không có động tĩnh, rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Cô bé này có thể tính là ngủ thiếp đi.
Vì cái gì anh rõ ràng sinh ở dưới thời đại tiên tiến, lớn lên thành thiếu niên tốt dưới thời kỳ tiên tiến, đảm đương nhiệm vụ quang vinh xây dựng quê hương Xã Hội Chủ Nghĩa tốt đẹp, lại cứ phải ở chỗ này dỗ tiểu bảo bảo ba tuổi đi ngủ a?
Trình Chi Ngôn hơi hơi hạ mắt xuống nhìn Tiểu Thỏ một giây trước vẫn ra vẻ sinh động, một giây sau liền đã ngủ say, nhịn không được vươn tay ra, ở trên gương mặt đô đô ( béo) của cô dùng lực bóp một cái.
Miệng nhỏ anh đào hồng nhuận kia hé mở, nháy mắt liền bị khuôn mặt đè thành miệng gà con.
Trình Chi Ngôn nhìn Tiểu Thỏ cười tốt lắm, ít nhiều cảm thấy trong lòng vui vẻ chút rồi.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
⬅ Trước Tiếp ➡