Chương 12
người nên đưa các cô gái đến khu mua sắm chọn quần áo nên là các quý ông mà?
Đó là một chiếc váy màu champagne, phần ngực được thiết kế lụa xếp ba tầng, tuy đã hoàn toàn che khuất bộ ngực, nhưng lại toát ra vài phần thần bí, thiết kế hoàn hảo thu nhỏ eo cũng đô đậm dáng người đồng hồ cát đầy đặn của cô.
Phần dưới thiết kế kiểu váy công chúa, càng làm nổi bật khí chất phóng khoáng thướt tha của cô.
Váy rất dài khiến giày cô lúc ẩn lúc hiện, khiến Lâm Sơ Kiến khẽ cau mày.
"Lấy cái này đi " Cô ấy giải quyết dứt khoát.
"Nhưng mà.." Hứa Vi còn muốn nói gì nữa.
"Không nhưng nhị nữa nhé." Lâm Sơ Kiến tiến lên ôm cô "Cậu vốn không biết bản thân đẹp thế nào đâụ" "Nhưng mà..
Quá đắt " Hứa Vi nói nhỏ bên tai cô ấy.
"Để cho tớ " Lâm Sơ Kiến hào hùng vỗ ngực.
"Không được đâụ." Hứa Vi không hề suy nghĩ muốn từ chối ngay, dù như thế nào cũng không thể tốn tiền của cô ấy.
Lâm Sơ Kiến cũng không dây dưa với cô, để nhân viên cửa hàng thu dọn đám váy của Hứa Vi, rồi kéo cô đến quầy thu ngân.
Cuối cùng người trả tiền vẫn là Hứa Vi.
"Đi mua giày nào " Lâm Sơ Kiến kéo Hứa Vi lên tầng ba chuyên kinh doanh giày dép.
Đúng thế, phải có giày xứng với lễ phục.
Cuối cùng khi làm tóc đã gần 7 giờ, tiệc rượu bắt đầu lúc 8 giờ, Lâm Sơ Kiến nhìn Hứa Vi "Cậu gửi định vị cho giám đốc Lý của cậu đi, để anh ta đến đón cậụ" "Hả?" Hứa Vi kỳ lại "Vì sao phải gọi anh ấy đến đây đón tớ?
Cậu không đi với tớ à?" "Tớ phải trở về chuẩn bị đã, không thể đưa cậu đi cùng, để anh chàng Lý Dực kia đón cậu đi." Lâm Sơ Kiến nói xong là đi "Cậu đừng quên, hôm nay cậu là bạn đi cùng của anh ta." Cô ấy đi quá nhanh, Hứa Vi chỉ kịp nhìn theo bóng lưng của cô ấy.
Một chiếc xe Bentley xen lẫn giữa dòng xe ngược xuôi, chạy thong thả.
Người đàn ông dựa vào ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại xoa bóp giữa mày.
Trong xe yên tĩnh, đột nhiên vang lên tiếng thông báo, người đàn ông mở mắt ra, vẻ mặt lạnh lẽ.
Một bức hình và một tọa độ.
Nhìn bức hình, môi người đàn ông mím lại thành một đường, có thể thấy rõ anh không vui.
Tuy ảnh chụp không rõ mặt, nhưng anh cũng biết người trong hình là ai.
Anh đã hôn lên xương quai xanh tinh tế đó vô số lần.
Khi chủ nhân động tình, chiếc cổ dài nhỏ ấy luôn ngưỡng cao duyên dáng.
"Tới G&X " Anh chợt nói.
Những người ngồi trong xe đều ngẩn người.
Khí lạnh trên người ông chủ quá nặng, trợ lý Tiểu Lâm gom hết dũng cảm mới lúng túng mở miệng "Không đến công ty nữa ạ?" Nói xong mới phát giác bản thân đã nói một câu vô nghĩa.
"Có cần báo cho cô Hàn không?" Tiểu Lâm không kìm được nuốt nước miếng, rồi mở miệng lần nữa.
"Không cần " Anh lại lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Tiểu Lâm muốn hỏi ông chủ không có bạn đi cùng thì làm sao bây giờ, có thể cảm nhận được hỏi cũng như không hỏi, nói không chừng còn khiến ông chủ không vui, nên đành ngậm miệng lại.
Hai ngày trước, phu nhân gọi điện thoại cho ông chủ, bảo ông chủ đưa cô Hàn đến tham gia tiệc rượu tối nay, ông chủ đã lấy cớ công việc mà từ chối.
Thật ra cũng không phải lấy cớ, Tiểu Lâm nghĩ ông chủ thật biết quan tâm, vừa mới