⬅ Trước Tiếp ➡
Tay anh không có lực, Tô Thanh lại bất ngờ không kịp đề phòng, bị anh làm lệch đi, nụ hôn kia dừng trên môi anh.
Anh lập tức mở đôi môi ra, dùng răng cắn môi dưới của cô.
Kỹ thuật hôn của Thẩm Trọng vẫn giỏi như vậy, khi nhẹ khi mạnh mút lấy môi cô, đầu lưỡi ấm áp mềm mại dò xét khoang miệng cô, thỉnh thoảng nhẹ nhàng khuấy đảo, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp gợi cảm.
Tô Thanh đã lâu không hôn anh như vậy, không tự chủ được mà dựa vào ngực anh, đưa đầu đến gần, đói khát ngậm lấy đầu lưỡi trơn trượt của anh, lại dùng đầu lưỡi của mình vẽ lên hàm trên của anh, vẽ thành từng vòng.
Hai người củi khô lửa bốc mà hôn nhau, Tô Thanh cảm thấy hô hấp càng lúc càng gấp gáp, nửa người dưới cũng rất nhanh đã có phản ứng.
Sao lại trống rỗng như vậy..
Ai đến lấp đầy tôi..
Cô ưm một tiếng, không kìm lòng được mà cắn Thẩm Trọng, ám chỉ cô muốn nhiều hơn.
Thẩm Trọng bị đau, bàn tay vô thức mềm nhũn trượt từ trên cổ cô xuống.
Tay anh từ trên vai cô đi xuống, xúc cảm lành lạnh kia lập tức nhắc nhở Tô Thanh.
Cô đột nhiên lùi người lại, tay phải xoa ngực trái của anh.
Sau khi bị liệt thân thể của Thẩm Trọng không được như trước, dày vò một lát sẽ khiến tim đập nhanh, có lẽ cô quá say nên mới dám phối hợp với anh như vậy, trêu chọc anh.
Quả nhiên Thẩm Trọng thở gấp, hai má ửng hồng nhìn cô, ngửa mặt nằm trên giường, cả người không thể động đậy được, chỉ có bộ ngực đang phập phồng.
Tô Thanh lo lắng giúp anh nhuận khí, thấy phản ứng của anh không quá kịch liệt, tim cũng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường mới thở phào một cái, nhẹ giọng hỏi: "Anh không sao chứ?"
Thẩm Trọng lắc đầu, sắc mắt có chút uể oải.
Tô Thanh cũng suy sụp ngồi trên giường, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.
Cô nhắc lại đề tài vừa rồi một lần nữa: "Sao anh lại ngủ trên giường? Thắt lưng sẽ đau.."
Thẩm Trọng giương mắt nhìn cô, trong mắt có hơi nước, giọng nói khàn khàn rầu rĩ: "Anh muốn ôm em."
Tô Thanh đương nhiên là yêu Thẩm Trọng.
Chỉ là không giống với tình nồng mật ý thuần túy ban đầu, hiện tại đối với anh cô cảm thấy không biết phải làm sao.
Sợ một khi không cẩn thận khiến thân thể của anh thêm khó chịu, lại sợ không cẩn thận làm tổn thương trái tim đang yếu ớt của anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trước kia Thẩm Trọng sẽ không làm nũng, sẽ không mềm yếu, chỉ biết mạnh mẽ áp sát cô, ép cô van xin tha thứ, mọi chuyện đều muốn giữ cô trong tay.
Tuy Thẩm Trọng chỉ lớn hơn cô năm tuổi, mới vừa ba mươi, nhưng Tô Thanh rất thích cảm giác mọi chuyện đều có thể ỷ lại vào anh, cũng thật sự không thể thích ứng được dáng vẻ mềm yếu bất lực này của Thẩm Trọng, càng không đành lòng nhìn thân thể vạm vỡ của anh trở nên không thể nhúc nhích.
Cô cân nhắc một lúc, thật cẩn thận nói: "Hà Phương không có ở đây, em không dám chuyển anh đi, tối nay cứ ngủ như vậy đi, nếu anh cảm thấy không thoải mái ở đâu thì gọi em dậy, được không?"
Thẩm Trọng thấy cô đã bình tĩnh lại thì chán nản, im lặng gật đầu.

⬅ Trước Tiếp ➡