Chương 27
Ninh Vũ nhìn theo bóng cô lắc đầu cười. Cũng may là có cô trong gia đình mới thêm vài phần sinh khí. Coi em gái này của anh, là niềm tự hào của cả gia đình. Rồi anh đánh xe rời đi.
Lan Ninh vui vẻ bước lên cầu thang, đèn cầu thang màu vàng chiếu lên cả người cô đầy ấm áp. Cô nhìn về cửa phòng bổng sững người.
"Quân...Quân Tâm? " Cô ngạc nhiên ngập ngừng hỏi
Anh đang đứng dựa trước cửa nhà cô, phía ngón tay đang kẹp một điếu thuốc. Dưới chân hơn chục tàn thuốc đã được hút. Hẳn là chờ cô rất lâu rồi đi.
Lan Ninh hít lấy vài hơi bình ổn rồi tiến về phía anh.
"Sao cậu lại đến đây? " Cô nghi hoặc nhìn anh đang dập điếu thuốc dưới chân
"Em vừa đi đâu về à? " Giọng anh khàn khàn không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô
"Ra ngoài có tí việc Sao cậu lại đến đây? " Cô lại nghi hoặc hỏi thêm lần nữa
"Việc gì? Hẹn hò với bạn trai sao?" Anh chợt cười buồn nhìn cô
Cô nhíu mày "Không Không phải"
"Vậy nói đi Em đi đâu với ai? " Anh trở giọng
"Sao mình phải nói với cậu? Cậu đang quản mình đấy à? " Lan Ninh cũng hơi khó chịu, cô với anh dù đã từng có thân mật. Nhưng cũng chưa phải là người yêu, hiện tại anh đang dùng giọng điệu người bạn trai để quản cô.
"Anh có quyền được biết bạn gái tương lai của anh đã làm gì tối nay " Anh nhìn cô rành mạch đáp
"Xin lỗi nhưng mình thấy cậu đã đi quá giới hạn cho phép rồi " Cô cũng không nhìn anh, mà xoay người đặt ngón tay lên mở khoá vân tay.
"Anh xin lỗi " Anh đặt tay lên bàn tay mở khoá của cô dịu giọng "Anh chỉ là đang sợ hãi" anh sợ cô thật sự như những lời người khác nói, cô có bạn trai và cô cùng bạn trai sẽ thân mật. Sẽ...
"Ai nói anh cũng không tin. Anh chỉ tin em"
"Em nói không có bạn trai thì anh tin sẽ không có. Nhưng em có thể nói với anh được không? Người cùng em đi hôm nay là ai? "
Lan Ninh nhìn bàn tay đang níu lấy tay cô chợt sững người, bàn tay ấy lạnh ngắt như chưa từng có hơi ấm. Anh tha thiết nhìn cô, như van xin như cầu khẩn, giọng anh có vài phần nghẹn ngào.
Lan Ninh chưa từng thấy có ai dùng giọng điệu như này mà nói chuyện với cô.
"Người đó là anh trai mình " Cô thoả hiệp
"Thật? " Giọng anh bổng chốc vui mừng siết lấy bàn tay cô
Cô khẽ gật đầu nhìn anh đang cười , nét vui vẻ dần dần hiện ra.
"Thật tốt quá Anh xin lỗi lúc nãy đã làm em khó chịú anh lại siết nhẹ tay cô
"Đừng giận anh nhé "
"Cậu nghĩ nhiều rồi Khuya rồi cậu về đi" Lan Ninh cũng không nói tiếp mà kêu anh về. Hôm nay cô có chút mệt, chỉ muốn lên giường ngủ một giấc.
Anh buông bàn tay đang nắm tay cô ra. Nhìn đèn khoá vân tay hiển thị đã mở. Anh khẽ động ôm eo cô đẩy vào trong, lách cả hai người vào rồi đặt cô trên cánh cửa đóng lại.
"Anh phải làm em tha thứ anh mới trở về được" hơi thở anh quấn quýt trước mũi cô
Anh cúi đầu tham lam hút lấy bờ môi đỏ mộng nước.
"Ưm"
Cô khẽ rên lên khi bàn tay anh luồn vào trong áo bóp vú cô bên ngoài áo lót. Anh vừa dùng lưỡi chơi đùa môi cô, bàn tay không ngừng bóp lấy vú cô. Thoả sức nhào nặn theo dạng anh muốn.
Anh dùng lưỡi đẩy nước bọt vào sâu trong lưỡi cô, nhìn cô gái mê man đang khép chặt mắt, lông mi run rẫy mỗi khi anh sờ tới đầu ti. Anh mím cười nút lấy lưỡi cô.
"Anh muốn" Anh tách lấy môi cô, nước bọt vương trên khoé môi, có phần sưng đỏ. Anh thèm khát nhìn cô.
Bàn tay bên dưới không ngừng xoa bóp vú.
"Đầu ti cứng rồi"
"Có phải muốn anh không?"