⬅ Trước Tiếp ➡

Buổi tối sau khi tạm biệt Quân Tâm, Lan Ninh về phòng trọ. Cô đặt mình xuống sô pha khẽ ngẩn người một lúc khi nhớ đến chuyện ngày hôm nay.
"Reng Reng" Chuông điện thoại cô vang lên, màn hình nhấp nháy tên người gọi đến bất giác cô thở dài. Rắc rối đến rồi
"Ninh Ninh, mau mau cứu anh " Giọng anh ba Ninh Vũ gấp gáp vang lên
"Làm sao nữa ạ? " Lan Ninh khoé mắt giật giật hỏi
"Tối nay em giả làm bạn gái giúp anh được không? Em phải cứu anh lần này, Ninh Ninh"
"Anh lại gây ra chuyện gì nữa rồi "
"Anh thề Lần này không phải anh chủ động gây gắt rối, tại tên Quản Thanh chết tiệt kia dám khiêu khích anh. Hắn nói người yêu hắn xinh đẹp mà anh không chịu chụp một bộ ảnh, còn nói anh không biết thế nào là xinh đẹp nên không có bạn gái "
"Thì sao ạ?" Lan Ninh nghi hoặc hỏi
"Thì sao cái gì? Hắn ta dám ngang nhiên chê anh ba đẹp trai ngời ngời, hào hoa phong nhã của em Ế đó Là Ế đó Sao anh không tức giận. Anh sẽ mang em theo lượn mấy vòng trước mặt tên kia, cho hắn biết thế nào mới là xinh đẹp thật sự " Ninh Vũ giận dữ rống to bên kia
"Anh tìm người khác đi Hôm nay em hơi mệt" Lan Ninh không khách khí mà từ chối
"Khôngggg Ninh Ninh không được. Em phải giúp anh lần này "
"Nhưng..."
"Không nhưng nhị gì cả Em gái xinh đẹp, anh biết mai em được nghỉ. Em giúp anh lần này thôi Lần cuối "
Nghe bên kia thề thốt mà cô thở dài, cô sống hai mươi mấy năm nghe anh thề mà lớn lên. Lần nào anh cũng hứa là lần cuối nhưng không bao giờ có lần cuối đó.
"Anh nghe anh hai nói em đang định đổi laptop đúng không? Anh ba mua cho em nhé Loại đắt nhất, mới nhất chịu không? " Ninh Vũ chuyển sang nịnh nọt
"Àh cái đó anh hai đã hứa mua cho em rồi ạ " Lan Ninh giọng có vẻ hơi tiếc nuối.
"Thế tiền tiêu vặt tháng này anh ba cho em gấp hai lần nhé Chịu không? Để em mua thêm vài bộ quần áo thật xinh đẹp. Dù sao em gái anh lớn lên xinh đẹp cũng không phải là nói dối "
Lan Ninh không nhịn được mà cười không ngừng trong điện thoại. Ninh Vũ bên kia đen mặt nhưng cũng không dám nhiều lời. Càng nói càng sai đi
"Vậy nhé Em chuẩn bị thật xinh đẹp vào 40 phút sau anh dưới nhà đợi em"
"Chụt chụt"
Ninh Vũ vội nói hai tiếng rồi cúp máy. Anh sợ con bé kia sẽ cắn không buông mà đòi anh thêm gì đó.
Bên này Lan Ninh lấy tay nhìn màn hình đã kết thúc cuộc gọi là môi mĩm cười. Lần nào khi cô sắp rơi vào trầm tư thì anh ba cũng gọi đến, vừa lúc giúp cô xã stress.
"Em nhớ nghỉ ngơi sớm nhé "
"Ngủ ngoan "
"Có lẽ vẫn chưa đến lúc để nói nhưng anh nhớ em "
Ba tin nhắn được gửi từ Khoá Dưới Quân Tâm . Thật ra cô là người có trí nhớ không tồi, nhưng cô lại hay quên tên người. Nên mỗi khi có công việc phải liên hệ với ai đó, cô phải lưu lại tên và hoàn cảnh người đó để tránh quên.
Cô nhấn nút trả lời tin nhắn, "Cảm ơn Cậu cũng ngủ ngon" nhưng sau cùng lại xoá đi. Cô không biết mình phải nên trả lời như thế hay phải thế nào.
21h40
Ninh Vũ dựa bên xe, tay liên tục nhấn điện thoại. Màn hình nhấp sáng chiếu lên gương mặt có vài nét giống Lan Ninh. Một bờ môi mím cười gian xảo.
Trong màn hình nhóm chat không ngừng phát ra những âm thanh tin nhắn "Ting Ting".
Mặt trắng "Cậu ba khi nào mới đến?"
Mặt Mâm "Nó ở nhà khóc rồi "
Mặt Lưu Manh "Đờ mờ Mấy đứa mày chuẩn bị mà quỳ dưới chân anh đi"
Mặt Xanh "Cậu ba sao gáy to thế? Có em nào xinh sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡