⬅ Trước Tiếp ➡

"Anh biết em sẽ có suy nghĩ sai lệch về anh, anh chỉ muốn khẳng định là bản thân anh chỉ làm thế với mỗi riêng em"
"Mình..mình chưa nghĩ thế" Lan Ninh ấp úng nói. Cô chỉ nghĩ bản thân mình đã quá dễ dãi, chứ chưa từng nghĩ anh là loại người như thế.
"Lan Ninh, anh chỉ muốn xin em một cơ hội để em tiếp xúc và hiểu anh hơn. Anh biết có vẻ lúc này hơi nhanh, nhưng chúng ta" không chỉ vừa quen nhau hai ngày mà đã hơn hai năm trước rồi. Nhưng lời nói đã bị anh nuốt trở về.
Hiện tại nếu anh nói, anh là người hằng đêm chat sex với cô trên mạng thì cô sẽ rất khó chịụ Từ lúc đầu cô đã nói rõ là cô dùng mạng ảo để sống thật với con người dâm đãng của mình. Cô thậm chí lấy tên giả, nơi ở giả mọi thứ giả để có thể thoải mái không sợ người khác phát hiện.
Anh không muốn làm cô mất đi sự kiêu ngạo mà cô cố gắng giành lấy được.
"Đừng từ chối anh ngay lúc này, có được không? Em có thể suy nghĩ, còn nếu em đồng ý bây giờ thì được "
Lan Ninh suýt thì bật cười vì câu nói của anh. Từ chối thì không cho, mà đồng ý thì được phép. Anh quản cô chắc?
Lúc này cô lại không thể cười nổi, lúc nãy từ chối Lâm Hiệu thậm chí cô còn chưa kịp nghĩ suy, chỉ theo bản năng mà từ chối anh.
Nhưng với anh, cô lại có vài phần do dự? Cô không biết mình nên nói gì.
"Anh chờ em được"
Quân Tâm dịu dàng khẽ đưa tay sang nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm nóng nâng niu bàn tay cô. Ngón tay cái không ngừng vuốt ve tay cô. Như nỉ non như van xin.
"Cảm ơn em"
"Cảm ơn em vì em đã đến"
Anh dịu dàng nâng tay cô lên môi mà hôn chúng. Cô khẽ giật mình, chưa từng có ai nâng niu cô một cách trịnh trọng như thế này.
"Đừng.. cậu bỏ tay mình ra đi"
"Mình sẽ suy nghĩ"
Cô khẽ kéo tay về nhưng không thành.
"Cảm ơn em"
"Anh có thể hôn em không? "
Anh bổng nghiêng cả người về bên ghế cô khẽ hỏi, ánh mắt đầy chờ mong.
"Hả? Ưmmm"
Cô hé miệng đã bị anh tham lam chặn mút được. Lưỡi anh đang đùa nghịch với lưỡi cô. Bàn tay anh luồn sang siết lấy eo cô.
Tiếng môi lưỡi giao nhau phát ra những âm thanh ái muội. Lan Ninh cũng không còn ý thức, vô thức nâng tay lên cổ anh mà há miệng cho anh xâm chiếm.
Lưỡi anh mút lấy lưỡi cô đầy khiêu khích, anh khẽ rên siết những âm thanh ê a cũng phát ra trong họng cô.
Anh nuốt một ngụm nước bọt của cô. Rồi tách môi ra, nghiêng mặt nhìn cô gái đỏ hồng có phần mê man trước mặt. Môi khẽ cười.
"Chụt" anh hôn một tiếng thật vang lên môi cô rồi trở về ghế lái của mình.
"Sao lại hôn...hôn mình? " Cô ngại ngùng không dám nhìn sang anh hỏi. Rõ ràng anh vừa bảo cho cô thời gian suy nghĩ, thì anh đã hôn cô rồi.
"Không phải em đã hứa từ nay về sau mỗi ngày đều để anh hôn sao "
"Anh chỉ không muốn mất phần hôm nay thôi"
Anh cười cười đầy thoã mãn đáp lại cô.
"Cậụ..cậu vô sỉ"
"Anh còn có thể vô sĩ hơn thế nữa, em có muốn thử không? "
Anh nghiêng đầu nhìn cô đầy khiêu khích. Tên vô sỉ này rõ ràng là khiêu khích cô trắng trợn như thế có quá đáng không
Cô quay mặt sang kính xe tỏ vẻ không thèm cãi nhau với anh.
"Haha"
"Ngoan, có đói không? Anh dẫn em đi ăn tối nhé "
Anh bật cười hai tiếng rồi hỏi cô.
"Cũng được. Mình đi ăn hủ tiếu đi"
Cô cũng hơi vui vẻ gật đầụ Khi nhắc đến ăn uống là cô như vui hằn lên. Cũng bỏ qua sự ngượng ngùng khiêu khích vừa rồi.
Anh cũng cười nhìn cô. Anh biết khi nói đến thức ăn, cô mãi mãi sẽ không cưỡng lại được anh.


⬅ Trước Tiếp ➡