⬅ Trước Tiếp ➡

"Có cần..cần mình.. à cái đó giúp không?" Lan Ninh như lấy hết dũng khí ngước lên hỏi anh. Cô là một người thẳng thắn, có qua dĩ nhiên sẽ có lại.
"Đừng miễn cưỡng bản thân" Anh vuốt một bên tóc cô dịu giọng "Ngoan, em đừng làm động. Tí nó sẽ xìu xuống"
"Nhưng.." Lan Ninh nhìn chàng trai trước mặt, gương mặt anh cũng vịn ra vài giọt mồ hôi, đôi môi có hơi ướt át vì nước lồn cô. Anh đã từ bỏ tôn nghiêm mà cúi xuống liếm đến khi cô cao trào, còn cô thì sao không thể.
Cô dẫu môi nhìn anh, sau đó cũng khuỵ một chán xuống, gương mặt kề sát cặc anh ngoài lớp quần iean.
"A"
Anh rên khẽ, khi đôi môi cô mút trọn lấy đầu khấc. Ở đó nước đã rĩ ra rất nhiều, mùi vị tanh tanh mặn mặn khiến cô cũng không ghét lắm.
"Ninh Ninh" bàn tay anh siết vai cô, còn niềm thoã mãn nào hơn khi cô gái bạn yêu chịu bú cặc cho bạn. Với anh, cô chỉ cần một động tác nhỏ là anh không thể kiềm chế được bản thân.
"Ưm Ninh Ninh"
Nghe được tiếng anh gọi tên mình đầy dâm dục và thoã mãn. Cô như được cỗ vũ mà không ngừng mút lấy cặc anh. Cô không biết làm thế nào để anh được sung sướng nhất, cô chỉ biết theo bản năng mà mút lấy đầu khấc, liếm nước rỉ ra rồi hơi mút sâu vào cổ họng.
Nhìn cô gái trúc trắc bú cặc bên dưới, hai bên má phồng ra vì cặc quá dài vào sâụ Một hình ảnh dâm mỹ còn hơn vạn lần phim sex. Anh bỗng muốn bắn.
"Ninh Ninh anh raaa" anh kéo miệng cô ra khỏi cặc.
Bàn tay anh liên tục sục cặc, cặc gân ruốc hằn lẻn những đường màu xanh, anh rên siết.
"Ninh Ninh"
"Ninh Ninh"
Sau hai tiếng gọi trầm đục là một dòng tinh trùng nóng được bắn thẳng trượt sang má của cô. Cô ngỡ ngàng, lần đầu tiên cô nhìn thấy đàn ông cao trào bắn tinh dịch, thậm chí nó còn dính nhớp trên mặt cô.
Anh thở hổn hển kéo cô đứng dậy, đẩy nhẹ cô vào tường rồi mút lấy môi cô.
"Cảm ơn em Bảo bối" Anh hôn chụt lên môi cô mĩm cười
Cô thẹn thùng như bàng hoàng nhớ ra mình với anh đã làm những gì.
"Reng Reng" tiếng chuông điện thoại cắt đứt cảm xúc thẹn thùng vừa rồi.
"Alo?" Quân Tâm nhận máy, tay cầm điện thoại một tay chống cọ cọ bờ môi cô.
"Cậu có đi cùng Lan Ninh không?" Giọng bên kia sốt sắng, loa điện thoại được truyền qua tai cả hai người.
"Có. Tụi mình vừa bận một số việc. Hiện tại sắp sang đây " Quân Tâm cười mờ ám nhìn cô
"Bận một số việc" rõ ràng là vừa rất bận đi.
"Thế thì tốt" giọng bên kia thở phào "Tưởng các cậu không đi cùng nhau, mình gọi cho Lan Ninh mãi không được nên phải gọi sang cậụ Thế hai cậu nhanh sang đây đi, mọi người đang chờ"
Quân Tâm nói thêm vài câu rồi cũng tắt máy. Còn Lan Ninh cô đang tự trách, bản thân cô là người trách nhiệm cao. Rõ ràng là mọi người đang chờ đợi cô, còn cô thì ở đây là những chuyện không nên làm.
"Không phải lỗi tại em. Là tại anh không tốt Ngoan" Anh như nhìn thấu được suy nghĩ cô, xoa đầu dịu giọng bảo. Sau đó kéo quần lót và chỉnh váy lại giúp cô.
Anh đặt hai tay lên vai, nhìn vào mắt cô dịu giọng "Anh xin lỗi, nhưng đây không phải là hành động xấụ Em đừng tự trách. Là tại anh không kiềm chế bản thân tốt, anh chỉ là một người đàn ông" Đứng trước người mình yêu không thể không khuất phục Nhưng lời nói đã bị anh nén lại
"Em cũng không xấu Em chỉ theo bản năng thôi. Từ nay về sau, anh vẫn sẽ cùng em như thế này"
"Đừng nói gì cả"


⬅ Trước Tiếp ➡