⬅ Trước Tiếp ➡

"Cậu có muốn uống không?" Lan Ninh cũng ngây người với câu nói ra khỏi miệng. Theo bản năng cô đã bất giác hơi nghiêng người đưa ly sữa đậu nành mà cô vừa uống một phần về phía anh.
Quân Tâm cũng sững người, anh không nghĩ là cô sẽ làm thế.
Anh cũng không chần chừ mà cũng hơi nghiêng về phía cô. Bờ môi khẽ mở ngậm một đầu ống hút có dính một vết son mờ từ môi cô "Ừm ngọt lắm" Quân Tâm cười nhìn cô.
"Thế...thế cậu uống hết đi" Lan Ninh không ngờ anh sẽ uống mà còn khen ngợi. Phút chốc, bên trong xe không khí vô cùng ái muội.
Quân Tâm cũng không làm cô khó xử, anh nâng tay cầm cả ly sữa, lại hút một ngụm sâu rồi nuốt xuống. Sẵn tay đặt một bên trên xe.
"Chúng ta đi nhé" Anh quay đầu sang nhìn cô, gương mặt cô còn phản phất nét hồng.
Cô cũng nhẹ nhàng gật đầu lấy lại bình tĩnh. Chắc cô nghĩ nhiều, có lẽ lúc nãy anh thật sự rất khát.
"A"
Lan Ninh bỗng hét nhỏ khi thấy anh nghiêng hẳn người về phía cô. Hơi thở của anh mạnh mẽ xen kẽ trong mũi cô. Mùi hương nam tính đầy xâm chiếm.
"Cạch" tiếng dây an toàn được gắn chặt. Bên này gương mặt Lan Ninh không còn phiếm hồng mà là đỏ tận mang tai.
Quân Tâm im lặng mím cười không dám nhìn cô. Cô gái này hẳn là đã bị anh doạ sắp hết lên rồi nhỉ?
Anh đánh tay lái khỏi khu trọ, hướng thẳng đến trường. Bầu không khí bên trong xe im ắng lạ thường, cô và anh hai người với hai dòng suy nghĩ.
Cô khẽ đặt tay lên ngực, cảm giác này chưa từng có. Cô chưa từng vì người con trai nào mà tim đập thình thịch mỗi khi tới gần. Nhưng với anh, cô lại có nhiều cảm giác không thể nói tên.
Vừa xa lạ, nhưng tựa như đã thân thuộc từ kiếp nào.
Bên trong hội trường, mọi người đã đến từ sớm, đã chia công việc theo từng tổ phụ trách. Lâm Hiệu đang cùng thầy phụ trách đứng một bên trò chuyện.
"Lan Ninh và Quân Tâm vẫn chưa đến sao? " Thầy phụ trách năm nay đã hơn 40 tuổi. Nhưng gương mặt thoạt nhìn rất trẻ và khoẻ.
"Cậu ấy vừa nhắn tin là trên đường đến ạ" Lâm Hiệu một bên không sủng nịnh đáp
"Vậy em kêu các tổ chuẩn bị, khi hai em ấy đến thì chúng ta bắt đầu duyệt tiết mục luôn"
"Vâng ạ "
Thầy phụ trách nhìn đồng hồ trên tay, sau đó bắt đầu hối thúc tổ trang trí đang làm nốt phần đèn cuối cùng.
"Đại Hiệu, Ninh Ninh vẫn chưa đến sao? " My My một thân váy đỏ chạy đến hỏi
"Cậu ấy sắp đến rồi" Lâm Hiệu gật đầu với Liên Khải phía sau đáp lời
"Sáng nay bạn cùng trọ của cậu ấy thấy cậu ấy đi cùng với một người con trai từ sớm"  My My nhíu đôi mày nói "Người đó chẳng lẽ là Quân Tâm? "
"Có lẽ là cậu ấy "
"Hai người đó đã thân thiết đến mức vậy sao?"
"Có lẽ..." Lâm Hiệu gương mặt không cảm xúc đáp lại những lời nói của My My. Anh không nghĩ Lan Ninh là tuýp người yêu từ cái nhìn đầu tiên. Vì chỉ khi tiếp xúc với cô, anh mới hiểu, cho dù cô tỏ ra hoà đồng có vẻ tuỳ tuỳ tiện tiện nhưng thật ra cô vẫn rất khó tiếp xúc.
My My nhìn Lâm Hiệu lâm vào trầm tư cũng thấy chán nản kéo tay Liên Khải đi sang một hướng khác.
Phía bên này, trong một lối nhỏ bên khu nhà xe của trường. Lan Ninh đang được Quân Tâm ôm trọn vào trong ngực. Anh tham lam hít từng mùi thơm trên cơ thể cô. Phía dưới cặc anh căng cứng, chọc lên phía đùi cô.
"Ngoan, đừng lên tiếng" Anh thì thầm bên tai cô, giọng nói có chút khàn.
Lan Ninh nghe lời không dám nhúc nhích, trái tim cô không ngừng đập loạn khi nhớ lại cảnh lúc nãy.


⬅ Trước Tiếp ➡