⬅ Trước Tiếp ➡
Cả người dài chừng hai mét, chiều rộng bằng một bàn tay, phần đầu có một đôi hàm dữ tợn đang không ngừng đóng mở, hoàn toàn không liên quan gì với từ ‘đáng yêu’ kia cả, coi như cho nó đi ra ngoài vào ban ngày thì cũng có thể dọa khóc mấy bà cụ.
Con mắt đen kịt của nó hoàn toàn dùng để trang trí, Cao Bằng biết thị lực của Đại Tử rất kém, hành động hằng ngày đều là dựa vào cặp râu màu tím sậm liên tục lắc lư trên đỉnh đầu kia.
Cặp râu này có thể phân biệt rõ được nhiệt độ, còn có thể phân biệt được sự cộng hưởng của âm thanh.
Tuy rằng bề ngoài của Đại Tử nhìn qua thì rất dữ tợn, thế nhưng Cao Bằng không có bất kỳ sự sợ hãi nào, dù sao chính mình cũng nhìn tên to xác này từ từ lớn lên, lại còn ở cùng hắn dưới một mái nhà suốt ba năm, càng quan trọng hơn nữa là… đây là sủng vật cuối cùng mà cha mẹ để lại cho hắn.
Đại Tử, vừa rồi là mày dọa con nhện kia chạy mất phải không?Cao Bằng ngồi xổm xuống, tò mò sờ sờ vỏ ngoài cứng rắn màu tím lạnh lẽo trên đỉnh đầu của Đại Tử.
Cảm giác thực lạnh lẽo, giống như chạm phải một khối kim loại lạnh như băng.
Đại Tử không trả lời hắn, hai chiếc râu màu tím sẫm trên đỉnh đầu vẫn hơi đong đưa như cũ, nhưng Cao Bằng cũng không để bụng, trí lực của Đại Tử không cao, đoán chừng chỉ tương đương với trí lực của một đứa trẻ hai ba tuổi.
Nó hoàn toàn không thể nghe hiểu một số lời nói phức tạp, nhưng vẫn có thể hiểu được vài câu mệnh lệnh đơn giản, chẳng hạn như ‘cắn nó’, hay như ‘giả chết’, hay là ‘xoay ba vòng’.
Tuy rằng Đại Tử không có trả lời hắn, nhưng Cao Bằng biết, tiếng ‘hí’ tràn đầy phẫn nộ lúc trước chính là do Đại Tử phát ra, bởi vì cùng sống với nhau nhiều năm cho nên hắn hết sức quen thuộc đối với thanh âm của Đại Tử.
Ý thức của quái vật đối với lãnh địa của mình đều rất mãnh liệt, mặc dù Đại Tử rất ôn hòa, nhưng trong kiến thức mà thầy đã dạy, Tử Bối Hoàng Trảo Ngô chính là một loại quái vật cực kỳ hung mãnh tàn bạo.
Nghĩ đến đây thì Cao Bằng vỗ vỗ đầu mình, thầy Trương sẽ không lừa gạt mình nữa chứ Cao Bằng có chút hơi nghi ngờ.
Đại Tử nhìn qua thì thấy rất ôn hòa mà Hắn cúi đầu nhìn về phía Đại Tử đang nằm ở bên chân mình, sau đó nhẹ nhàng kéo kéo hai chiếc râu màu tím sẫm của nó, cảm thấy có chút co dãn giống như hai chiếc lò xo làm bằng nhựa dẻo.
Con mắt đen kịt của Đại Tử xoay tròn nhìn thoáng qua Cao Bằng, sau đó lại tiếp tục uể oải nằm sấp xuống, nó cảm thấy người chủ nhân này thật là nhàm chán.
Nhìn tên to xác này lười nhác như vậy, Cao Bằng rất khó tin tưởng nó là một loại quái vật hung mãnh tàn bạo.
Nhìn Đại Tử nằm dưới chân, Cao Bằng hơi do dự một chút sau đó ngưng thần nhìn về phía nó.
Khi Cao Bằng ngưng mắt nhìn vào Đại Tử thì một khung số liệu mà chỉ bản thân Cao Bằng mới có thể thấy hiện lên trước mắt hắn.
Tên quái vật Tử Bối Hoàng Trảo Ngô
Cấp bậc quái vật Cấp 5
Phẩm chất quái vật Phổ thông
Thuộc tính quái vật Hệ âm / Hệ độc
Trạng thái quái vật Khỏe mạnh sung sướng
Nhược điểm quái vật Hệ Lôi
Nhu cầu tấn chức phẩm chất Tinh nhuệ Tinh Hạch của quái vật Lôi hệ trên cấp 10 không bao gồm cấp 10 , một cân 0,5 kg Lôi Phách Mộc trăm năm, mười cây Âm Sinh Thảo trình tự sử dụng …..
Cao Bằng có chút sững sờ, trong khoảng thời gian trước, sau khi hắn trải qua sinh nhật mười tám tuổi thì bản thân liền không hiểu ra sao đạt được năng lực này. Nó giúp nhìn thấy một ít thuộc tính của quái vật, ví dụ như cái khung thuộc tính trước mắt này.
Mỗi một khung thuộc tính của quái vật đều có chỗ khác nhau, chẳng hạn như của con nhện nhỏ của nhà bà Trần kia.
Tên quái vật Hôi Bàn Vằn Chu
Cấp bậc quái vật Cấp 3
⬅ Trước Tiếp ➡