Thân thể cao lớn cùng với đường cong uốn lượn, đôi chân trước sắc bén giống như một thanh đại đao dùng để chém đầụ Điều đó làm cho quái vật này giống như một bức điêu khắc cô độc nhất trên thế giới này.
Tính tình của bảo bối nhà tôi không tốt lắm, đặc biệt là lúc có người hét to đối với tôi.
Nhân viên bảo an cười nói với Hải Lam Vũ, nhưng ở trong mắt của Hải Lam Vũ thì nụ cười này lại giống như nụ cười của một ác ma.
Vị tiên sinh này, anh đừng có dọa học sinh của tôi
Mộ Dung Thu Diệp đột nhiên tức giận nói.
Nàng phảng phất biến thành một con sư tử mẹ đang bao che cho con, tiến lên đem Hải Lam Vũ kéo ra phía sau của mình.
Xin lỗi, tôi cũng không có ý đe dọa vị tiểu tiên sinh này, chỉ là do cậu ta hét to đối với tôi trước cho nên ngự thú của tôi mới không nhịn được bước ra.
Nhân viên bảo an hô một tiếng với Ma Quỷ Đường Lang, con bọ ngựa cao ước chừng hai mét này quay đầu sang nhìn thoáng qua Mộ Dung Thu Diệp một chút, sau đó xoay tròn lại một trăm tám mươi độ, những chiếc chân cường tráng hữu lực hơi uốn lượn rồi hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất tại chỗ.
Bây giờ có thể chứng minh là tôi không có ác ý rồi chứ.
Nhân viên bảo an giang hai tay ra, nhìn thật sâu vào Hải Lam Vũ đứng phía sau Mộ Dung Thu Diệp rồi nhàn nhạt nói
Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, nhiệm vụ của chúng tôi chỉ là phụ trách bảo hộ sự an toàn thân thể của các cậu mà thôi, còn Ngự thú của mọi người thì không nằm trong trong phạm vi đó. Tuổi tác của cậu chắc đã được coi là trưởng thành rồi chứ, nếu đã là người trưởng thành thì phải phụ trách với hành động của chính mình, không phải tất cả mọi người đều phải sủng ái che chở như cha mẹ của cậụ
Khi nói xong hắn cất lên một tiếng cười nhạo rồi xoay người rời đi.
Hải Lam Vũ mặc dù tức giận đến mức xanh mặt, hai bàn tay nắm lại thật chặt, cả người đều đang run rẩy, nhưng lại không dám tức giận.
Cắn chặt hai hàm răng lại, ngực của Hải Lam Vũ phập phồng kịch liệt.
Mộ Dung Thu Diệp thấy thế thì thầm than trong lòng, tuy muốn nói mấy lời an ủi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâụ Nàng biết những học sinh của mình bây giờ đều nằm trong lứa tuổi có lòng tự trọng rất cao.
Trước khi xảy ra tai biến thì nàng cũng từng làm cô giáo, tính đến bây giờ thì cũng đã được mười mấy năm rồi. Vì thế vừa rồi theo thói quen nàng liền đứng ra bảo hộ phía trước Hải Lam Vũ, tuy rằng hiện giờ pháp luật đã hạ tiêu chuẩn người trưởng thành xuống 16 tuổi nhưng ở trong mắt của nàng thì mấy người học sinh này cũng chỉ là trẻ nhỏ mà thôi.
Chúng ta đi tìm thôi.
Mộ Dung Thu Diệp gọi Ngự thú của mình tới rồi đi đến phương hướng mà Hắc Nộ Hầu đã biến mất.
Trong lớp có không ít học sinh đang do dự, nhưng cuối cùng vẫn sôi nổi đi theo ở phía saụ Bọn họ cũng đều gọi Ngự thú của mình đi theo.
Các Ngự thú cùng học sinh tụ lại một chỗ tạo thành quy mô không nhỏ, nhìn qua cũng có chút đông đúc.
Hải Lam Vũ thấy vậy thì bỏ xuống lo lắng trong lòng, hắn nghĩ rằng có nhiều người cùng đi như vậy thì chắc cũng không gặp được nguy hiểm gì.
Cao Bằng cũng đi theo đám người, thứ chân chính làm cho hắn yên tâm không phải là những sủng vật nhỏ mà đồng học mang theo, ít nhất ở trong mắt của hắn thì chúng đều chỉ là một đám sủng vật nhỏ mà thôi.
Hàng năm đều ở trong thành phố, không gặp qua máu thì khi so sánh với quái vật ở bên ngoài sẽ giống như sự khác nhau giữa lợn nhà và lợn rừng. Tuy rằng nhìn qua lợn nhà lớn hơn so với lợn rừng, nhưng nếu thật sự chém giết nhau thì chỉ sợ nó sẽ bị lợn rừng đuổi đánh cho phải chạy trốn khắp nơi.